Vị Tiên Tri Cô Độc

Ngọc Nga sưu tầm

Người Ấn Độ có kể lại câu chuyện ngụ ngôn sau đây:

"V́ tội lỗi của loài người, Thượng đế dọa sẽ trừng trị họ bằng một trận động đất. Đất sẽ nứt nẻ và nước sẽ rút hết vào trong ḷng đất... Một thứ nước độc sẽ tràn ngập mặt đất. Ai uống vào sẽ trở nên bất b́nh thường. Một vị tiên tri nọ đă không xem thường lời đe dọa của Thượng đế. Ông chuẩn bị đương đầu với biến cố bằng cách từng ngày đem nước lên một ngọn núi cao. Số nước dự trữ đủ cho ông sống đến ngày tàn của cuộc đời...

 

Động đất đă xảy đến, bao nhiêu sông nước trên mặt đất đều bốc hơi, một thứ nước khác được thay thế vào.

 

Một tháng sau, vị tiên tri trở lại đất bằng để xem những ǵ đang xảy ra cho loài người. Đúng như lời đe dọa của Thượng đế, mọi người sống trên mặt đất đều hóa ra điên dại. Nhưng kỳ lạ thay, loài người không ư thức được t́nh trạng điên dại của ḿnh. Trái lại, ai cũng muốn ra đường để chế diễu vị tiên tri v́ họ cho rằng ông mới là người điên dại... buồn t́nh, vị tiên tri trở lại chốn núi cao của ḿnh. Ông sung sướng v́ nước dự trữ vẫn c̣n và ông vẫn là người duy nhất c̣n có một tâm trí lành mạnh, b́nh thường...

 

Nhưng ngày qua ngày, ông cảm thấy không chịu nổi sự cô đơn của ḿnh. Ông khao khát được sống một cách b́nh thường với những người đồng loại. Thế là một lần nữa, ông trở lại đồng bằng. Và một lần nữa, ông lại bị dân chúng ruồng rẫy, v́ họ cho rằng ông không c̣n giống họ nữa.

 

Không c̣n chịu được sự hắt hủi của những người đồng loại, vị tiên tri đă đổ hết số nước dự trữ của ḿnh và ông uống lấy nước mới của người đồng loại để cũng trở nên điên dại như họ..."

Con đường dẫn đến chân lư không phải là con đường rộng thênh thang. Người đi t́m chân lư thường là người cô độc...

Hôm nay chúng ta kính nhớ thánh tông đồ Toma. Ai cũng biết lời bất hủ của Toma khi tuyên bố về sự sống lại của Chúa: Nếu tôi không xỏ tay tôi vào lỗ đinh và cạnh sườn Ngài, tôi không tin... Theo phương pháp khoa học, nhiều người đă lấy câu nói của Toma làm châm ngôn cho việc đi t́m chân lư. Nghĩa là, nếu tôi không kiểm chứng được, nếu tôi không sờ mó được, tôi không chấp nhận điều đó là đúng...

 

Thái độ đó chưa hẳn là thái độ thực tiễn trong cuộc sống. Giá trị cao cả nhất trong cuộc sống: đó là sự tin tưởng, tín nhiệm đối với người khác. Đau yếu, chúng ta đi mua thuốc, chúng ta buộc phải tin tưởng ở người bán thuốc. Lạc đường, chúng ta buộc phải tin tưởng ở ḷng thành thật của người chỉ lối...

 

Thái độ đó càng đúng hơn trong lĩnh vực Đức Tin... Chúng ta tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu không phải v́ chúng ta đă thấy Người hiện ra, nhưng chỉ v́ lời chứng của các tông đồ, của các tiền nhân... Một thái độ như thế đ̣i hỏi rất nhiều phấn đấu của lư trí. Lắm khi, chung ta chỉ là một thiểu số cô độc.

 

Chúng ta dễ dàng rơi vào nỗi cô độc của những người đang đi t́m chân lư. Người Kitô thường phải đi ngược ḍng. Điều người đời cho là bất b́nh thường, có lẽ phải là cái b́nh thường đối với người Kitô. Điều người đời cho là yếu nhược, có khi phải là sức mạnh của người Kitô. Điều người đời cho là điên dại, có khi phải là lẽ khôn ngoan của người Kitô.

- Ngọc Nga sưu tầm