Tr nên hoàn thin là năng thay đổi.

(Suy niệm của Lm. Vincent Travers)

Chúa Giêsu Thăng Thiên là một biến cố mà các Tông Đồ không bao giờ quên được. Họ sẽ không bao giờ gặp lại Chúa Giêsu bằng xương bằng thịt. Đó là lúc giả biệt. Lời nói giả biệt cuối cùng bao giờ cũng đau đớn nhất. Cứ theo bản tính con người mà nói, có lẽ họ đă trở về lại kinh thành Giêrusalem với một tâm trạng sầu muộn. Nhưng thay v́ trở lại kinh thành, than khóc buồn bă như Thánh Luca đă viết, thật ra họ rất vui mầng. Một điều đầy ư nghĩa đă xảy ra nơi đỉnh đồi nh́n xuống kinh thành tráng lệ đă biến đổi họ từ một trạng thái sa sút tinh thần đến một t́nh trạng mầng vui.

Cuộc sống đáng sống

Một thiếu nữ sau khi sinh bé gái đầu ḷng đă cho biết chị rất ngạc nhiên đến sững sờ khi nhận thấy chị có thể yêu thương con chị một cách đậm đà đến thế. Chị ở bên cạnh con, ḷng tràn đầy niềm vui. Sự sinh đẻ đă biến đổi con người của chị. Kinh nghiệm thật đáng giá, đầy ư nghĩa. Giống như khi chúng ta ngắm nh́n vũ trụ bao la với muôn vàn v́ sao lấp lánh khiến chúng ta phải thốt lên: “Oi lạy Chúa! Thật tuyệt diệu biết bao!” Và dĩ nhiên Thiên Chúa rất hài ḷng khi nghe chúng ta xung tụng kỳ công tuyệt hảo của Ngài. Đó là chúng ta nói theo ngôn ngữ loài người. Thiên Chúa rất ngạc nhiên khi thấy ai đó ở nơi chân trời xa lạ đă khâm sùng tán thưởng kỳ công do bàn tay Ngài tạo dựng. Rồi Thiên Chúa thấy chúng ta đến với Ngài và la lên: “Thật tuyệt diệu!” Và Thiên Chúa cảm thấy thích thú v́ chúng ta đă mở mắt ra để chiêm ngắm những kỳ quan của Ngài.

Đó là kinh nghiệm mà các Tông Đồ đă trải qua trong ngày Thăng Thiên của Chúa. Họ đă bừng sáng mắt ra khi chiêm ngắm sự hiện diện của Chúa. Điều nầy cắt nghĩa tại sao họ đă trở lại Giêrusalem mà hồn c̣n ở trên mây. Và ‘Linh đạo’ có nghĩa là thức giác đối với những thực tại cao cả đang bao quanh chúng ta.

Sống là thay đổi

Gerard Manley Hopkins là một thi sĩ người Ai-Nhĩ-Lan. Hồi c̣n trẻ, ông là một giáo sư dạy học tại một học đường của các cha ḍng Tên ở Wales. Ngày kia ông đang trên đường trở về nhà ở trong cư xá ḍng Tên. Lúc bấy giờ là mùa thu. Hopkins đang ở trong một trạng thái rầu rĩ v́ mùa hè đă qua, mùa đông sắp tới và thời tiết bắt đầu đổi thay. Nếu ai đă trải qua mùa đông ở Wales th́ sẽ rơ tại sao thi sĩ bị sa sút tinh thần. Tại đây rất nhiều ngày chỉ thỉnh thoảng sương mù hơi mơng một chút, nhưng phần nhiều trong ngày là một màng sương dày đặc ẩm ướt bao trùm và nh́n đâu đâu cũng chỉ thấy mờ mịt. Đang khi ông trên đường trở về nhà, bất chợt Hopkins tự nói với ḿnh: “Hăy thư thả một chút. Mùa hè không c̣n đây nữa. Hè đă qua rồi. Mùa đông chưa có ở đây. Mùa đông chưa đến. Vậy th́ mùa ǵ đây? Đó là mùa thu, mùa của lá rụng và cũng là mùa gặt hái hoa quả. Hăy mở mắt ra mà xem. Xem vẻ đẹp của hoa lá. Xem mây trôi lơ lững trên nền trời. Hăy thưởng thức gió mát từ bờ biển Ai-Nhĩ-Lan thổi vào. Đừng bận tâm về điều ǵ không c̣n ở nơi đây nữa. Đừng bận tâm về điều ǵ chưa xảy tới nơi đây. Hăy ngắm xem cái ǵ đang xảy ra bây giờ đây. Hăy trân trọng giây phút hiện tại. Hăy trân trọng ve đẹp rạng rỡ đang phô bày trước mắt!”

Điều mà Hopkins đang ngắm nh́n vẫn luôn hiện diện ở đó. Điều thiếu sót là không có ai nh́n ngắm và chiêm ngưỡng vẻ đẹp tráng lệ ấy mà thôi. Thiên nhiên không thay đổi. Mùa gặt hoa quả cũng chưa bắt đầu lúc bấy giờ. Lá cây cũng chưa đổi màu vào lúc đó. Vậy cái ǵ đă thay đổi? Chính Hopkins đă thay đổi và v́ thi sĩ đă thay đổi nên ông lần bước trở về nhà mà tâm hồn ông đă biến đổi theo mùa xuân đang ḍ dẫm theo những bước chân âm thầm của ông, với nụ cười tươi nở trên khuôn mặt và một bài hoan ca sảng khoái ở trong tâm hồn mà giờ đây đang trổi dậy khi ông đối diện với vẻ đẹp thần tiên của một buổi chiều vào thu ở xứ Wales đầy tríu mến.

Trở nên hoàn thiện là năng thay đổi

Vào ngày Thăng Thiên, Chúa Giêsu không thay đổi. Ngài cũng vẫn là một Chúa Giêsu. Dĩ nhiên Ngài đă trở về với Chúa Cha. Ở một giai tầng nào đó, Chúa không c̣n ở với các tông đồ nữa, nhưng ở một giai tầng cao hơn, Chúa vẫn ở với họ một cách nào đó mà trước kia họ không bao giờ chứng nghiệm được. Vậy th́ ai đă thay đổi? Chính các Tông Đồ đă thay đổi. Đó là điều bất chợt đă chiếu tỏa trên họ, ở trên đỉnh đồi đó, điều mà Chúa đă hứa hẹn là sẽ ở với họ luôn măi. Sự kinh ngạc về điều đó đă thay đổi họ. Họ đă được biến đổi. V́ vậy tại sao họ đă trở về lại kinh thành Giêrusalem, không phải với những gịng lệ tuôn tràn trong đôi mắt mà với một bài hoan ca ở trong con tim. Giờ đây họ đă có một nhăn quan mới mang lại nhiều nghị lực cho họ và làm cho cuộc đời của họ mang nhiều ư nghĩa. Đó là nhăn quan về Chúa Phục Sinh sẽ ở với họ luôn măi và họ sát cánh bên nhau trong niềm hoan lạc.

Tại sao chúng ta ngày nay mầng kỷ niệm mầu nhiệm cao cả về biến cố Thăng Thiên? Chúng ta không chủ ư tụ họp lại cho đông đảo, để nêu gương tốt cho đám trẻ em, hoặc để làm vui ḷng người lớn. Chúng ta hội nhau lại để mở mắt ra như Hopkins đă làm vào một ngày mùa thu ảm đạm ở xứ Wales và, chiêm ngưỡng sự vinh quang của Chúa trong giây phút hiện tại để rồi la lên: “Lạy Chúa là Thiên Chúa, Chúa cao cả biết bao!” Thiên Chúa luôn ở với chúng ta. Điều thiếu sót là chúng ta chưa nhận ra Ngài. Thăng Thiên làm cho chúng ta có khả năng rời khỏi nơi gọi là Núi Chúa để trở về nhà chúng ta với ḷng mừng vui. Một thứ mừng vui làm cho chúng ta muốn biết điều ǵ sẽ xảy ra? Điều ǵ đă đến với chúng ta? Điều ǵ đă vượt lên trên chúng ta? Các Tông Đồ đă cảm nghiệm một sự khác biệt. Một đức tin mà không có ǵ khác biệt th́ không c̣n là một đức tin nữa. Một người thấy đường đi thi sẽ bước đi khác với một người mù mắt.

Đức Hồng Y Newman có lần đă nói: “Sống là thay đổi. Trở nên hoàn hảo là năng thay đổi.” Chúng ta thay đổi hay không thay đổi? Đó là vấn đề! Những ai thay đổi và năng thay đổi là những người sống thật. Những ai không thay đổi và giữ nguyên cách sống của họ là những kẻ chỉ sống mà không sống thật. Sự lựa chọn trước mắt là ở giữa sự sống và sống thật.

Mỏm nhô của tảng băng trôi

Sự Thăng Thiên của Chúa Giêsu là mầu nhiệm của đức tin. Chúng ta phải là những con người có niềm tin mới đi vào mầu nhiệm nầy được. Câu chuyện về Thăng Thiên chẳng khác nào một tảng băng trôi. Bảy phần tám của tảng băng ch́m dưới mặt nước. Chỉ mỏm tảng băng - tức một phần tám - mới nhô lên trên mặt biển. Sự ngạc nhiên thích thú là điều ǵ cơ bản th́ không thấy được.

Ở trên đỉnh đồi trông xuống kinh thành Giêrusalem, các tông đồ chỉ thấy một phần tám của mầu nhiệm Thăng Thiên. Phần c̣n lại được che giấu. Họ biết câu chuyện về Chúa Giêsu chưa kết thúc. Chương cuối chưa viết xong. Phần hấp dẫn nhất c̣n đang diễn tiến, nhưng họ đă có đủ dữ kiện để tiến tới. Một phần tám của mầu nhiệm Thăng Thiên cũng đủ để đưa họ xuống núi, trở lại kinh thành Giêrusalem và sau đó sẽ vượt ra khỏi biên giới của Giêrusalem để tiến qua biên vực đang chia cắt Giêrusalem với thế giới bên ngoài.

Ư nghĩa của mầu nhiệm

Thăng Thiên là một mầu nhiệm sáng chói. Không có bảy phần tám kia th́ sẽ không có mầu nhiệm. Cuộc sống chỉ viết bằng văn xuôi, chứ không viết thành văn vần. Cuộc sống được xây cất trên gạch ngói và vôi hồ, chỉ là trần tục, b́nh thản và vô vị. Không có bảy phần tám kia th́ sẽ không có câu chuyện về Chúa Giêsu, không có Kitô giáo, không có biến cố Thăng Thiên. Cũng sẽ không có đời sống linh thiêng, không có bí tích, không có Thánh Thể, không có Thánh Lễ Chúa Nhật. Jeanne Guyon đă viết: “Nếu biết t́m ra đáp số cho vấn nạn cuộc sống là điều tuyệt đối cần thiết cho bạn, vậy th́ bạn hăy quên đi hành tŕnh của ḿnh. Bạn sẽ không bao giờ thực hiện được hành tŕnh đó, bởi v́ đó là một hành tŕnh vô định, hành tŕnh của những vấn nạn không có đáp số, hành tŕnh của những bí ẩn, của những điều không thể hiểu nổi và nhất là của những sự bất công.”

Chúng ta được sinh ra và sống cho Thiên Chúa vô biên. Ở trên trần thế nầy, không thể có bản nhạc giao hưởng trọn vẹn như thế được. Thiên Chúa đă tạo dựng chúng ta cho sự vinh quang của Ngài, để được chiêm ngắm Ngài mặt tợ mặt. Giờ đây, chúng ta chỉ thầy Ngài một cách lờ mờ, khiếm khuyết. Nhưng rồi đây, chúng ta sẽ xem thấy Ngài một cách tuyệt hảo như Ngài hiện có và nỗi mầng vui của chúng ta sẽ được trọn vẹn. Trong khi chờ đợi, Thăng Thiên mang lại cho chúng ta một viễn tượng mới để nhận thấy rằng đời sống cá nhân chúng ta đang góp phần một cách nào đó vào một câu chuyện lớn lao hơn. Một câu chuyện lớn hơn là chính cuộc sống chúng ta và một câu chuyện kỳ diệu hơn bất cứ điều ǵ hết mà chúng ta sẽ chưa lúc nào thấy hết hay biết hết ở trong cuộc sống nầy.

Phỏng theo bài suy niệm “TO BECOME PERFECT IS TO CHANGE OFTEN” (Trở Nên Hoàn Thiện Là Năng Thay Đổi) của cha Vincent Travers O.P. trong sách “IN STEP WITH GOD” (Đồng Hành Với Chúa).