(Trích trong “Niềm vui chia sẻ”)
Một linh mục
thừa sai Pháp tên là Henri, đi truyền giáo ở Gabon, Phi
Châu. Nhân dịp lễ Giáng sinh, cha Henri về nghỉ ở
nhà người chị ruột thuộc gia đ́nh Delvart.
Ngài đem theo một đứa bé da đen mồ côi
được ngài nuôi từ nhỏ và rửa tội
với tên thánh là Giacôbê. Trong gia đ́nh chị của ngài
cũng có đứa con trai tên là Giacôbê, đồng trang
lứa với cậu bé Giacôbê da đen. Hai đứa
trẻ quen nhau dễ dàng và người lớn chỉ c̣n
phân biệt chúng qua hai màu da: Giacôbê đen và Giacôbê trắng.
Đứng bên hang đá, Giacôbê trắng cố gắng
giải thích cho bạn Giacôbê đen của ḿnh hiểu
được vẻ đẹp của mầu nhiệm
Giáng sinh, từ Bêlem cho đến chuồng ḅ, máng cỏ
chiên lừa, đến cả giấc mộng của Thánh
Giuse, rồi kết thúc với h́nh ảnh Mẹ Maria,
Mẹ của hết mọi người.
Giacôbê đen nghe Giacôbê
trắng một cách chăm chỉ. Nhưng cậu bé da màu
sầm mặt xuống, thoáng lộ vẻ buồn. Cậu
hỏi như than thở với bạn:
- Bạn trắng
ơi! Bạn thật may mắn.
- Sao vậy?
- Bạn có Chúa Giêsu da
trắng, có một người mẹ ở nhà đây
rồi lại có thêm một người mẹ ở trên
Thiên đàng nữa.
- Nhưng ăn thua ǵ,
bạn trắng đáp lại. Chúa Giêsu là Chúa của
hết mọi người và Mẹ Maria cũng là Mẹ
của hết mọi người kia mà. Nhất là Mẹ
của những đứa con thơ ấu côi cút như
bạn.
Nhưng Giacôbê đen
không yên tâm. Cậu bé vừa đưa tay chỉ
tượng Đức Mẹ vừa buồn rầu nói:
Đức Mẹ trắng tinh, c̣n ḿnh th́ đen thui!
- Bạn trắng nói: Có
hề ǵ, Đức Mẹ đâu có căn cứ vào màu da.
- Chứ c̣n ǵ nữa,
bạn đen căi lại. Người mẹ trắng th́ làm
sao có đứa con đen.
Thế rồi sáng ngày
24 tháng 12 người ta thấy Giacôbê trắng một ḿnh
từ dưới kho đi lên, tay cầm một cái lon
nhỏ và một cây cọ, tiến về phía nhà thờ.
Cậu bước ngay tới máng cỏ, tại đây
với lon sơn đen, cậu biến tượng Chúa Hài
Đồng da trắng thành một Chúa Hài Đồng da
đen, y như màu da của bạn Giacôbê đen vậy.
Giáng Sinh năm ấy,
cả họ đạo vừa ngạc nhiên thích thú,
vừa vui vẻ sốt sắng đón mừng Chúa Giáng Sinh
có sắc da màu. C̣n Giacôbê đen không ngớt nở nụ
cười để lộ hai hàm răng trắng toát. Em
sung sướng nghĩ rằng: với Chúa Hài Đồng
da màu, em cũng có được một bà mẹ da màu trên
Thiên đàng.
Một câu chuyện giữa hai trẻ nhỏ
nhưng lại mang một ư nghĩa cho người lớn
chúng ta trong ngày lễ Hiển Linh hôm nay: Chúa Giêsu giáng trần không riêng cho một ai, một dân
tộc nào, nhưng là cho hết mọi người,
mọi dân tộc: da trắng, da đen, da đỏ, da
vàng. Ngay trong ba đạo sĩ t́m đến hang đá
Bêlem người ta cũng thấy có một vị da màu. Có
thể nói, lễ Hiển Linh
là Lễ Thiên Chúa đến với mọi người. Với
biến cố Thiên Chúa Giáng Sinh làm người trong hang
đá Bêlem, Thiên Chúa như phá đổ mọi hàng rào
ngăn cách mà con người đă xây dựng nên: hàng rào
kỳ thị, kỳ thị chủng tộc, màu da, tôn giáo,
giai cấp… Bởi đó, mọi người trong chúng ta
phải cộng tác với Thiên Chúa làm bừng sáng lên
mầu nhiệm này. Chúng ta phải là ánh sao dẫn
đường cho người ta đến với Chúa.
Thời đại chúng ta, Chúa không dùng lời ca
của các thiên thần hoặc ánh sao của ngôi sao lạ
để giới thiệu Chúa Giêsu cho thế giới. Chính
mỗi người chúng ta được mời gọi
đóng vai “nhà đạo sĩ” để chiêm ngắm khuôn
mặt Chúa Giêsu rồi loan truyền về Ngài cho anh em khác.
Phương thức tốt nhất để làm
điều đó là nói và hành động như Đức
Giêsu. Cha mẹ là “nhà
đạo sĩ” thích hợp
nhất để tŕnh bày khuôn mặt Chúa Giêsu cho con cái ḿnh.
Các thầy, cô giáo là những người cộng tác
với “các nhà đạo sĩ”. Các nhà truyền giáo: giáo dân, tu
sĩ, linh mục, là những “nhà
đạo sĩ” đi
đây đó để giới thiệu Chúa Giêsu cho
những người khác.
Mới đây, cuộc triển lăm mỹ thuật
với chủ đề: “Đức
Giêsu Kitô trong hội họa” tại Ṭa Giám Mục thành
phố Hồ Chí Minh từ đầu Mùa Vọng vừa
bế mạc, quả là một cuộc giới thiệu
Chúa Giêsu cho mọi người. Đă có hàng vạn lượt
người đến xem, kể cả người ngoài
Công Giáo và các tôn giáo bạn, đặc biệt là các bạn
trẻ. Nhiều bạn đă ghi lại những ḍng
cảm tưởng chất chứa nhiều cảm xúc,
chẳng hạn: “Tôi là một
con chiên lạc của Chúa. Trong chiều nay sau một
cơn mưa, tôi đă được tĩnh lặng
để ngắm nh́n những tác phẩm hội họa
về Đức Giêsu với những cảm xúc lắng
đọng nhất. Tôi yêu con người Giêsu và
Đức Chúa Giêsu” (Tường Tường, 5.12.96,
trang 45). Một bạn sinh viên khác đă viết: “Con không biết gọi
Người là ǵ, không biết Người là ai v́ con không
phải là đạo Thiên Chúa. Nhưng hôm nay con tin là có
Người, có Người từng hiện hữu trong
thế giới này, và có Người trong tâm hồn con ngày
hôm nay và măi về sau. Con xin cám ơn tất cả những
điều con được biết ngày hôm nay, cám ơn
tất cả, con cám ơn Người cho con ḷng tin”.
(Hồ Thị Phương Nga, SV năm 3 ĐH. kiến
trúc TP
Một khi khám phá ra gương mặt đích
thực của Đức Giêsu, chúng ta hăy đem Chúa ra
giới thiệu cho mọi người. C̣n có biết bao
người đang sống trong tăm tối thiêng liêng,
họ đang lầm lũi bước đi trong lầm
lạc. Họ đang khao khát chân lư. Họ không ngớt
đặt vấn nạn với chúng ta: “Đức Vua dân Do Thái sinh ra ở đâu?” Cũng
chính là câu hỏi: “Đức
Giêsu là ai?” vậy th́, hỡi các kitô hữu, hăy trả
lời cho họ đi, Đức Giêsu Kitô là ai? Nhưng xin
đừng mở sách Kinh Thánh ra nói như một nhà thông thái.
Chắc chắn họ không xin chúng ta một Đức Kitô
đóng khung trong sách vở, nhưng là một Đức
Kitô sống động qua con người của chúng ta.
Không có con đường nào khác đưa người ta
trở về hoặc khám phá ra Đức Giêsu Kitô ngoài con
đường Tin Mừng đă vạch: con đường
yêu thương. Chính t́nh yêu là sức mạnh khiêm tốn
nhất nhưng lại mănh liệt nhất để
đưa con người đến với nguồn chân
lư, nguồn t́nh yêu và sự sống.
Như ánh sao dẫn đường ba đạo
sĩ lên đường đến với Chúa Giáng Sinh,
chúng ta hăy từ bỏ những lời nói trống
rỗng, những công thức, những khuôn mẫu có
sẵn và t́m Chúa trong mọi biến cố cuộc
đời, để từ đó chúng ta giới thiệu
Chúa cho anh em đồng bào bằng chính cuộc sống
của chúng ta.