Tối nay ngồi
soạn sành đèn Noel và dọn máng cỏ, em chợt suy
nghĩ thật nhiều về mầu nhiệm nhập
thể làm người của con Thiên Chúa. Đã
có đến hai mươi mấy mùa Noel, nhưng có lẽ
đây là lần đầu tiên em mới cảm nhận
được tâm tình của Chúa khi Chúa đến và mang
lấy phận người. Nhìn bé Giêsu trắng
trẻo mập mạp trong máng cỏ, mẹ Maria quỳ
gối trang nghiêm… em chợt nghĩ tới cảnh sanh
nở mình vừa trải qua cách đây sáu tháng và phì cười:
chẳng giống! Người phụ nữ mới sanh
con, chẳng đủ sức để ngồi dậy,
huống chi là quỳ gối trang nghiêm thế. Cả bé
Giêsu nữa, em bé mới sanh bé tí tẹo, mỏng manh,
yếu ớt chứ đâu được trắng
trẻo mập ú thế kia. Phải
rồi, con người ta và cả em nữa, luôn áp
đặt một cái gì đó thần thánh trong việc Chúa
đến làm người. Phù một cái sanh ra em bé, úm xì bùa
một cái bé Giêsu lớn to khỏe…
Và có lẽ mọi
người đã quên mất, gia đình ba người
họ: Giuse, Maria và Giêsu cũng giống như bất
cứ gia đình nào khác: cũng thiếu ngủ, mất sức,
bối rối và lúng túng khi có em bé mới. Em
chợt thấy thương mẹ Maria thật nhiều,
một người con gái trẻ, đang ở tuổi
hồn nhiên ngây ngô, nay thì trở thành mẹ, lại
phải sanh nở trong cảnh đơn chiếc, không cha
mẹ anh em kề bên đỡ đần động viên.
Trong cái lạnh của đêm đông, có ai hay mẹ đã
ôm bé Giêsu suốt đêm để bé ngủ ấm và ngon
giấc. Và trong cái hang bò lừa chật hẹp hôi hám kia, có ai biết mẹ đã bật khóc trong
đau đớn lẫn sung sướng hạnh phúc khi
lần đầu tiên được nhìn thấy cục
cưng Giêsu lành lặn xinh xắn khỏe mạnh. Ai có
thấu chăng trong cái nghèo hèn thiếu thốn của hang
Bêlem, mẹ đã được ủ áp tình người,
đã hằng ghi nhớ mọi kỉ niệm ấy và suy
đi nghĩ lại trong lòng khi những người
chăn chiên xa lạ ghé thăm, chúc mừng và biếu cho
một ít thực phẩm…
Đêm nay ngồi bên máng
cỏ và nghe Boney M hát: “Một vị vua vừa ra
đời trong đêm đông lạnh giá, để cứu
chúng ta” dường như em đã muộn màng hiểu được
một chút tâm tình của mầu nhiệm nhập thể.
Có cái gì đó dũng cảm cứng cỏi dày sức chịu
đựng, có cái gì đó mong manh đau khổ, và có cái gì
đó vui, tràn đầy tình yêu.
Chúa ơi, em mong mỗi
mùa Noel về, mình sẽ thôi lo nghĩ tới quà cho
người này người kia, thôi
nghĩ tới shopping sale ở đâu rẻ, thôi nghĩ
tới se sua diện quần áo đẹp, tiệc tùng
đám này đám kia…
Chúa ơi, bằng
những hy sinh nho nhỏ thực tế của em, em sẽ
dọn một chỗ thật trống trải thơm tho, thật đầm ấm tình yêu
để Chúa đến mùa vọng này.
Ngạo - Mùa vọng 2006
***
Giữa giá rét của mùa đông,
xin cho con gặp Chúa.
Giữa những long đong và bấp bênh
của phận người,
xin cho con gần Chúa.
Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi,
xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con.
Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng
cỏ,
xin cho con cảm được sự bình an của Chúa,
ngay giữa những âu lo hằng ngày.
Xin cho con đón lấy cuộc đời
con
với bao điều không như ý.
Và cuối cùng,
xin cho con dám sống như Chúa
vì Chúa đã dám sống như con.
Rabbouni
Ngọc Nga sưu tầm