T́m kiếm Chúa
Alan đang hồi
phục trong bệnh viện, sau một tai
nạn xe cộ. Lễ Giáng Sinh sắp
đến. Một đêm kia, trong
khi đang nằm trên giường, anh nh́n ra bên ngoài cửa
sổ, và nhận thấy bầu trời đầy sao. Đột nhiên, anh bắt đầu suy nghĩ
về các đạo sĩ, và cuộc hành tŕnh đi
Giêrusalem của họ, để t́m kiếm Đức
Kitô.
Thế rồi anh
lại bắt đầu suy nghĩ về bản thân ḿnh,
có một điều ǵ đó mà cho đến nay, chưa
bao giờ anh thực sự làm. Và anh tự
nhủ “Ḿnh đă 22 tuổi rồi, ḿnh đă làm
được ǵ cho cuộc đời ḿnh? Ḿnh đă
đi đến đâu?”. Câu
trả lời là “Không đi đến đâu”. Anh
vẫn c̣n sống theo những chuyện
kích động và phấn khích. Anh đă lăng
phí những năm tháng đẹp đẽ nhất
của cuộc đời ḿnh, những năm tháng mà
một nhà thơ đă gọi là “những năm tháng
rực rỡ”.
Sau đó, anh suy nghĩ
về mối tương quan của anh đối với
Thiên Chúa. Các đạo sĩ đă không có
được Chúa ngay từ đầu. Nhưng
họ đă t́m kiếm Người, và kiên tŕ t́m kiếm,
cho đến khi phát hiện ra Người. Đối
với anh, th́ trái ngược lại. Anh không
hề t́m kiếm Chúa. Anh đă có
được Chúa ngay từ đầu. Anh được lănh bí tích Thanh Tẩy và
được huấn luyện thành người Công giáo.
Anh đi lễ nhà thờ thường xuyên, cho đến
năm 15 tuổi. Nhưng đến nay, anh đă bỏ
tất cả. Anh đánh mất Chúa. Và
thay v́ t́m kiếm Người, th́ anh lại cố t́nh quay
lưng lại với Người. Anh đă
hoàn toàn rời xa Người. Ngoài ra, anh c̣n chống
lại Người nữa.
Đối
với anh, đó là một điểm rất tối
tăm, khi tất cả những điều này dồn
dập đến trong tâm hồn anh.
Nhưng khi bóng tối đạt đến độ dày
đặc nhất, th́ một điều tốt
đẹp xảy ra. Dường như ngôi
sao của Chúa mọc ngay trước mặt anh. Anh
nhận ra rằng ánh sáng của Chúa không hề bị
dập tắt, nhưng vẫn c̣n tiếp tục toả
sáng trong tất cả những năm tháng của cuộc
đời anh, ngoại trừ có khi ánh sáng đó bị
những đám mây che khuất. Và một sự thật
tuyệt vời đă ló dạng trên anh: Mặc dù anh đă
từ bỏ Chúa, nhưng Người vẫn không hề
bỏ anh. Trong tất cả những năm tháng này, Chúa
vẫn đang t́m kiếm anh.
Tâm
hồn anh tràn đầy niềm vui.
Chưa bao giờ anh nghĩ rằng ḿnh đáng giá
đối với bất cứ ai, nhất là đối
với Thiên Chúa. Và anh đă tự nhủ
“Kể từ bây giờ, tôi có một ngôi sao sẽ không
đánh lừa tôi, tôi có một chiếc la bàn sẽ không nói
dối tôi”.
Khi các đạo sĩ t́m thấy
Chúa, họ dâng lên Người những lễ vật
tuyệt vời –vàng, nhũ hương, mộc
dược. Bây giờ Alan đă gặp được Chúa,
vậy anh có thể dâng lên Người cái ǵ đây? Có một thời gian, anh đă từng hoàn toàn
bị lạc lối. Nhưng rồi anh
nhận ra rằng có điều ǵ đó mà anh có thể dâng
lên Chúa. Anh có thể dâng lên Chúa chính
bản thân ḿnh. Nhưng tất nhiên là
trước hết, anh phải t́m thấy bản thân ḿnh,
trước khi anh có thể hiến tặng bản thân ḿnh
như một quà tặng cho bất cứ người nào
khác. Tuy nhiên, ít nhất là anh có thể
khởi sự, và anh xác định là phải làm
điều đó ngay tức khắc.
Lễ Giáng Sinh đến, mà Alan
vẫn c̣n trong bệnh viện. Nhưng mọi người đều
ngạc nhiên khi nhận thấy sự thay đổi
nơi anh. Cho đến nay, anh luôn mang đầy
vẻ cay cú về cuộc sống nói chung,
vụ tai nạn của anh nói riêng. Bây
giờ, anh đă có nụ cười và lời nói vui
vẻ với tất cả mọi người. Ai cũng bối rối không biết điều
ǵ đă làm anh thay đổi. Nhưng chính Alan đă
biết điều đó: Chính nhờ sự kiện anh
đă gặp được Chúa. Không ai có
thể thực sự t́m thấy Chúa, mà không thay
đổi.
Những năm sau đó, anh nói
“Đó là ngày Lễ Giáng Sinh đích thực đầu tiên
trong cuộc đời tôi. Không, tôi không thể nghe được
các thiên thần hát trên bầu trời. Nhưng
tôi đă cảm nghiệm được một sự b́nh
an, mà các thiên thần đă hát trong đêm Giáng Sinh
đầu tiên đó”.
Mọi người đều cần có một ngôi
sao để đi theo, giống như
những con tàu cần đến ngọn hải
đăng mang ánh sáng, để hướng dẫn chúng
vào bến bờ một cách an toàn. Phúc cho chúng ta, nếu
chúng ta đi theo ngôi sao của Chúa ở
trước mặt chúng ta, và chúng ta càng được chúc
phúc gấp bội, nếu chúng ta kiên vững đi theo ngôi
sao đó trong toàn bộ cuộc sống của ḿnh. Điều này có nghĩa là chúng ta gắn bó toa tàu
của chúng ta vào ngôi sao đó, một ngôi sao của hy
vọng, ngôi sao của Bêlem. Nhiều
người trải qua cuộc sống của họ trong
sự t́m kiếm những điều mà chúng ta có, mà
vẫn không t́m thấy được.
Và chúng ta không được
sợ hăi, nếu kết quả đưa đến là
chúng ta nhận thấy cuộc sống của ḿnh thay
đổi –sự thay đổi sẽ tốt đẹp
hơn. Điều này sẽ đem lại cho chúng ta
niềm vui, mà thế gian không thể đem lại
được.
CÂU CHUYỆN KHÁC:
Bức màn được vén lên
Chữ Hiển linh có nghĩa là
sự mặc khải. Sau đây là một ví dụ ngắn gọn và
đơn giản: Đôi khi, trong một ngày u ám, lạnh
lẽo của mùa đông, một tia sáng
xuất hiện trong một lớp mây dày đặc, và qua
đó, chúng ta thoáng bắt được ánh nắng
lấp lánh của mặt trời. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, tia sáng bị che khuất, và mặt trời
lại biến mất. Nhưng sự thoáng hiện ngắn
ngủi của một thế giới sáng sủa hơn,
ấm áp hơn, vẫn có thể đem lại cho chúng ta
những điều kỳ diệu. Chỉ
cần nhớ lại điều này thôi, sự lạ lùng
của nó vẫn có thể tác động trong tinh thần
của chúng ta.
Cuộc sống hằng ngày đầy rẫy
những sự mặc khải nhỏ bé,
đối với những ai có đôi mắt để
nh́n, và có tâm trí để suy gẫm. Chúng len
lỏi xuyên qua những khe hở của cuộc sống
bận rộn của chúng ta – một giây phút của sự
b́nh an, hoặc của nét đẹp, hoặc của
tấm ḷng tốt.
Vào ngày này, ngày Lễ Hiển Linh, bức màn bí
nhiệm được vén lên, giúp cho các đạo sĩ
có thể thoáng bắt được tia
sáng lấp lánh của Hài Nhi ở Bêlem. Một số
người nh́n vào con trẻ Giêsu Kitô, và chỉ nh́n
thấy giống như một đứa trẻ khác.
Những người khác, chẳng hạn như Hêrôđê,
đă nh́n vào Hài Nhi như một mối đe
doạ. Nhưng các đạo sĩ đă nhận ra con
trẻ Giêsu như là Đấng Cứu Độ. Tất
cả những người đó đều cùng có đôi
mắt như nhau, tuy nhiên, với những đôi mắt
đó, họ không nh́n thấy cùng những sự việc
như nhau. Chính ḷng tin đă đem lại
khả năng cho các đạo sĩ, để nh́n xuyên
thấu qua bức màn, và “thấy” sự thật ở phía
sau đó.
Tuy nhiên, ngay cả đối
với họ, bức màn cũng khép lại, ngôi sao biến
mất, và họ phải quay trở về nhà. Kinh nghiệm về
cuộc gặp gỡ Chúa đă tạo ra được
sự khác biệt ǵ cho họ? Xét về một khía
cạnh, th́ cuộc gặp gỡ này không hề tạo ra
sự khác biệt nào cả: Họ vẫn phải trở
về với cuộc sống cũ, công việc cũ
của họ v.v… Tuy nhiên, xét về một
khía cạnh khác, có thể nói rằng điều đó
đă tạo ra cả một thế giới, thay
đổi đối với họ. Bấy
giờ, họ đă có được một tầm nh́n
mới, một hy vọng mới.
Đối với họ, mặc
khải này đă là những giây phút đưa dẫn
họ đến với chân lư bằng con đường
tắt. Đó là
một ánh sáng loé lên, chiếu tỏ vào cuộc sống
của họ, và đem lại cho từng giây phút của
cuộc sống một ư nghĩa mới. Chắc
hẳn họ đă dành ra th́ giờ suy gẫm, để
thấu hiểu được ư nghĩa của
điều mà họ phát hiện được, vào
cuối cuộc hành tŕnh đi đến Bêlem.
Nhưng trong những ngày bị mây che phủ, họ rút ra
được ḷng can đảm và niềm hy vọng,
từ mặc khải mà họ đă được ban.
Giống như các đạo sĩ, trong ngày lễ
này, chúng ta phải đến thờ lạy con trẻ Giêsu
Kitô. Và lại cũng giống như các
đạo sĩ, chúng ta phải trở về nhà ḿnh, và
tiếp tục cuộc sống b́nh thường của
ḿnh. Nhưng hy vọng rằng chúng ta
sẽ nhận thấy cuộc sống khác biệt hẳn,
bởi v́ chúng ta tự nhận thấy bản thân ḿnh
cũng khác đi. Nơi Hài Nhi thần
thánh, chúng ta nhận ra được thần tính của
chính ḿnh.
Đôi khi, người ta đi
hành hương những quăng đường thật dài,
để t́m kiếm nhưng kinh nghiệm thiêng liêng, mà
họ vẫn có thể có được ngay tại
chỗ ở của họ. Chúng ta không cần phải đi
đến bất cứ nơi đâu. Ngôi
sao của Chúa chiếu toả ngay trước mặt chúng
ta ở nơi đây. Nhờ Đức
Kitô ngự đến, chúng ta không cần phải sợ hăi
bóng tối nữa. Một ánh sáng đă đến
với thế giới, một ánh sáng chiếu toả trong bóng
tối, một ánh sáng mà không ánh sáng nào khác có thể chế
ngự được.