SỰ KHÓ KHĂN NƠI NHÀ TRỌ.

                                                                                         

                                                      Dịch từ trưyện ngắn của: Dina Donohue

 

 


Thời đó, tôi đang dậy lớp 2 tại thành phố London, tỉnh bang Ontario, Canada, và được yêu cầu dựng một họat cảnh Giáng Sinh cho mùa Giáng Sinh năm đó. Một số người đă cho rằng những ǵ xảy ra trong họat cảnh đă làm hỏng buổi tŕnh diễn, nhưng có một số người khác lại cho rằng, đây lại là một câu chuyện về Giáng Sinh chân thật nhất mà họ được xem.

Bây giờ, mời bạn làm quan ṭa, phân xử xem sao nhé!

  Sau  một thời gian suy nghĩ và tính tóan, tôi cũng thực hiện xong bảng phân vai cho họat cảnh. Nhưng cũng gặp phải một điều phiền phức, đó là cậu học sinh, tên là Ralph. Em là một chú bé rất mập, đă được 9 tuổi, mà lẽ ra phải đang học ở lớp 4 cơ đấy. Ng̣ai sự mập mạp qúa đáng, em c̣n là một chú bé rất vụng về, làm cái ǵ, hay nghĩ điều ǵ cũng rất chậm, chậm qúa thể. Tuy nhiên, đám trẻ lại rất thương qúy em, đặc biệt là những đứa c̣n bé – Em lúc nào cũng tỏ ra như là người anh lớn tự nhiên phải bênh vực, bảo vệ các em nhỏ.

  Ralph muốn là một chú bé chăn chiên với ống sáo trên tay. Tôi mới bảo em, là tôi có được một vai rất quan trọng và rất hợp vối em. Em sẽ là quản lư nhà trọ. Lư do của tôi là: v́ bản chất chậm chạp, em sẽ không phải nhớ nhiều lời đối thọai. Thêm nữa, cái khổ người dềnh dàng của em, sẽ làm cho sự từ chối gia đ́nh ông Giuse về chổ ở trọ, gây nhiều ấn tượng hơn.

  Chúng tôi tập đi tập lại họat cảnh nhiều lần, mỗi em đều cố gắng và cảm thấy sự quan trọng đóng góp cho sự thành công của buổi tŕnh diễn. Hội trường tràn ngập những người thân và bạn bè cho buổi văn nghệ rực rỡ mỗi năm và trên sân khấu đầy những đứa bé mặt mày hớn hở, vui tươi chờ đợi đến phiên ḿnh diễn, tràn đầy hưng phấn.

  Nhưng không ai trong đám đông khán giả hay ở trên sân khấu, lại gặp được những phút giây ḱ diệu trong đêm tŕnh diễn họat cảnh Giáng sinh hơn là Ralph.

  Buổi diễn tiến hành rất suông sẻ, không có xẩy ra điều rủi ro nào đáng kể - cho tới khi ông Giuse xuất hiện, với những bước đi chậm chậm, nhẹ nhàng d́u bà Maria đến cửa quán trọ. Ông gơ thật mạnh lên cánh cửa gỗ của quán trọ.

  Từ năy giờ, Ralph chỉ chờ có thế. Em mở tung cánh cửa với một thái độ rất thô lỗ, và la tóang lên:

- “ Mấy người muốn ǵ, hả?”

  Ông Giuse nhỏ nhẹ:

- “ Dạ, chúng tôi đang cần một chỗ  trọ ạ.”

- “ Đi kiếm chỗ khác đi.”

  Ralph nh́n thẳng về phía trước, nói thêm với giọng cứng rắn:

- “ Quán trọ đầy người rồi.”

- “ Xin ông thương dùm cho, chúng tôi đă hỏi khắp nơi mà cũng chẳng được ǵ. Chúng tôi đă đi từ xa đến và đă rất mệt mỏi, thưa ông.”

- “ Không c̣n pḥng nào cho các người đâu.”

- “ Thưa ông quản lư nhân lành, xin làm ơn, đây là Maria, vợ tôi. Cô ấy đang có thai gần đến ngày sinh và cần một chỗ để nghỉ qua đêm. Cô ấy đă mệt mỏi quá rồi. Chắc là ngài có một góc nhỏ nào đó, chổ nào cũng được, cho cô ây nghỉ đỡ.”

  Ralph nhíu mày, cúi nh́n Maria, im lặng một lúc lâu. Bên dưới, khán giả trở nên căng thẳng và bắt đầu bối rối.

  Tôi vội nhắc khẽ từ phía cánh gà:

- “ Không năn nỉ ỉ ôi ǵ cả, xéo ngay, xéo.”

  Ralph cứ đứng đờ người ra, cau trán như đang cố suy nghĩ điều ǵ!

  Từ sau cánh gà sân khấu, tôi đă nhắc ba lần, lần sau nhắc to hơn lần trước. Ralph cứ đứng như trời trồng không tỏ một dấu hiệu nào cả. Đám thiên thần đứng sau hậu trường với tôi, cũng bắt đầu bối rối, bồn chồn.

  Sau cùng, chắc Ralph cũng nhớ ra, tự động lập lại nhưng chữ mà em đă học thuộc ḷng trong những tuần lễ dài diễn tập:

- “ Không năn nỉ ỉ ôi ǵ cả, xéo ngay, XÉO.”

  Ông Giuse buồn rầu, quàng tay d́u bà Maria và chuẩn bị rời đi.

 “ÔNG” quản lư nhà trọ, Ralph, lại không chịu đóng cửa trở vào trong nhà trọ như đă được hướng dẫn. Em đứng bất động, nh́n theo cặp vợ chồng cô đơn, bất hạnh. Trông em có vẻ lúng túng khó xử, miệng em há to, trán cau lại có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, và mắt em long lanh đầy nước mắt.

  Đột nhiên, ṭan bộ họat cảnh Giáng sinh, phần c̣n lại thay đổi ḥan ṭan.

  Ralph gào lên:

- “ Ông Giuse ơi, đừng đi vội. Làm ơn đừng bỏ đi. Đưa cô Maria trở lại đây.”

  Mặt em đột nhiên hân hoan với nụ cười rộng mở. Em giang rộng ṿng tay:

- “ Các bạn có thể ở trong pḥng của tôi mà.”

  Và lạy Chúa tôi, mắt tôi đầy lệ. Tôi bật khóc lúc nào không biết! Hồng ân Chúa đổ xuống trên mọi người, và trong giây phút linh thiêng ấy, ca đ̣an thiên sứ bé nhỏ ḥa vang khúc ca: “Vinh Danh Thiên Chúa Trên Trời. B́nh An Dưới Thế Cho Người Chúa Thương.”

                                                                                         Phạm Vinh Sơn.