SỰ PHONG PHÚ CỦA YÊU THƯƠNG

Ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta biết bản tính phức tạp của con người, và cả những động lực liên kết đàng sau mỗi việc chúng ta làm. Ít nhất có năm loại yêu thương.

 

Loại thứ nhất là yêu thương vụ lợi. Chúng ta yêu thương người khác bởi v́ họ có ích cho chúng ta. Nhưng như thế giống với t́nh ích kỷ hơn là t́nh yêu. Tôi muốn có một vật nào đó của bạn, nhưng tôi không muốn có bạn.

 

Loại thứ hai là yêu thương lăng mạn. Đó là loại t́nh cảm hướng chúng ta về người khác bởi v́ niềm vui thích mà người khác đem lại cho chúng ta. Chúng ta say mê người khác. Nhưng đó không phải là t́nh yêu. Chúng ta tưởng rằng ḿnh yêu người khác, nhưng thật ra, chúng ta yêu chính ḿnh. Thông thường t́nh yêu này không kéo dài, đó là lư do làm cho một số các cuộc hôn nhân thất bại.

 

Loại thứ ba yêu thương có tính chất dân chủ, đặt trên nền tảng b́nh đẳng theo luật pháp. Chúng ta tôn trọng những người khác v́ họ là những công dân. Chúng ta thừa nhận tự do của họ để ngược lại, tự do của chúng ta cũng được thừa nhận. Lư do chúng ta góp phần vào điều tốt cho người khác là niềm hy vọng được đáp lại bằng điều tốt.

 

Loại thứ tư là yêu thương nhân bản. Đó là t́nh yêu dành cho nhân loại nói chung. Nhược điểm của nó là một t́nh yêu trừu tượng không có ǵ cụ thể: “Tôi yêu nhân loại, nhưng tôi không thể dính dáng ǵ với họ”.

 

Loại thứ năm là t́nh yêu Kitô giáo, tóm tắt trong giới răn: “Anh em hăy yêu thương nhau, như Thầy đă yêu thương anh em”. Ở đây chúng ta đang nói về t́nh yêu thương vô vị lợi, yêu thương cả khi chúng ta không được ǵ trong t́nh yêu ấy. T́nh yêu ấy vẫn luôn tồn tại cho dù bị thù ghét và bách hại. Nó không phải là một nhiệt t́nh đột biến, nhưng là một quan hệ bền vững. Nó biểu lộ trong việc phục vụ, yêu mến và hy sinh bản thân. Loại yêu thương này chỉ có thể hoàn thành với sự giúp đỡ của Chúa Thánh Thần.

Người ta nói rằng nếu bạn làm một công nghiệp tốt, nhưng có một hậu ư không nói ra th́ tốt hơn không làm. Nhưng việc bác ái là ngoại lệ duy nhất. Cho dù người ta làm việc bác ái với một lư do không rơ ràng th́ nó vẫn là một hành động tốt và đem lại lợi ích cho người khác, lư do của bạn không có ǵ quan trọng. Ngoài ra, việc tính ích kỷ và ḷng quảng đại cùng có mặt trong chúng ta làm cho điều tốt mà chúng ta thực hiện càng được đáng khen. Nó đến từ một cuộc tranh đấu.

 

Người ta thường xem vấn đề yêu thương là được yêu thương hơn là trở thành một con người yêu thương. V́ thế, mọi nỗ lực của người ta là làm cho ḿnh dễ thương, khả ái bằng việc đạt đến sự thành công, có vẻ đẹp mê hồn, có quyền lực hoặc giàu có… Và như thế sau cùng họ không có t́nh yêu thương, bởi lẽ họ được yêu thương không phải v́ chính họ mà vị sự vật họ có, hoặc sự nghiệp họ đă hoàn thành. Nhưng nếu họ trở thành một con người yêu thương, họ có thể được yêu v́ chính họ. Và sau cùng, mọi người chúng ta muốn được yêu v́ chính ḿnh. Những ai không được yêu th́ t́m cách cho người ta ngưỡng mộ ḿnh.

 

Có ba t́nh trạng: (1) Không yêu thương và không được yêu thương, điều này xem ra giống hoả ngục trần gian. (2) Yêu thương nhưng không được yêu thương đáp lại –dù đây là điều đau khổ nhưng vẫn tốt hơn t́nh trạng đầu tiên. (3) Yêu thương và được yêu thương –đây là t́nh trạng được chúc lành mà Đức Giêsu đă vui hưởng: “Như Cha Thầy đă yêu mến Thầy, cũng thế Thầy đă yêu mến anh em!”.

Yêu thương biểu lộ điều tốt nhật trong con người đang yêu. Người ta sống trong sự tốt lành nhất và rực rỡ nhất khi yêu. Họ giống như một ngọn đèn toả sáng. T́nh yêu là một chọn lựa chớ không phải là một cảm nhận. Nhưng từ chối yêu thương là bắt đầu chết. Điều tệ hại nhất là sự dửng dưng lạnh giá.

 

NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÁC:

1. Một ông nọ người Hy Lạp, năm mươi tuổi đă chết trong một nhà tế bần ở New York. Ông đă có một đời sống tốt lành, theo lời ông nói. Ông đă muốn có lại một đời sống tốt đẹp, muốn vui vẻ bỏ bớt tiền bạc và sức khoẻ để thực hiện điều ấy ở Mỹ, chỉ cần ông có thể có lại vợ con, gia đ́nh và có lại t́nh yêu thương ngày nào. T́nh yêu đă là một điều quan trọng trong đời sống. Chính t́nh yêu đă giữ cho mọi sự vật, ở bên nhau và đem lại ư nghĩa cho đời sống. Hôm trước ngày ông mất, ông đă nhắn lại cho những thành viên của gia đ́nh mà theo lời ông hay gây gổ và xung khắc nhau. Ông nói với họ một cách nghiêm trang rằng họ phải học yêu thương nhau, phải cố gắng nhiều hơn để sống yêu thương. Yêu thương là tất cả, tất cả. Họ phải tin vào điều đó, v́ đó là lời nói của người sắp chết.

 

Đức Giêsu đă nói những lời tương tự cho các bạn hữu của Người trong đêm trước khi Người chết. Người đă cho họ một sứ điệp đơn giản, rơ ràng: “Anh em hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương anh em”.

 

2. Người ta kể câu chuyện về một cậu bé mười hai tuổi tên Stephen. Cậu bị què v́ bệnh viêm tuỷ xám. Cậu có một em trai Mark, mười tuổi. Như những đứa con trai khác, chúng thường đánh nhau, nhưng trong thâm tâm, chúng vẫn đối xử tốt với nhau. Thỉnh thoảng Stephen ganh tỵ với em ḿnh có đôi chân mạnh khoẻ. Một đêm kia, nó nằm mơ thấy ḿnh ở trong rừng sâu và huyền bí. Ở đó, nó đến một hang động tối đen. Giữa hang động một ngọn lửa cháy sáng. Kế đó, từ bóng tối một người mặc áo choàng dài bước ra. Ông ta nói với Stephen, ông là thần của khu rừng và để thưởng cho người nào t́m ra hang động, người ấy sẽ có một lời ước được thực hiện –chỉ một lời ước thôi cho dù là ước muốn điều ǵ.

 

Stephen không cần nhiều thời gian để suy nghĩ. “Tôi muốn có một đôi chân khoẻ mạnh” nó nói. Lúc đó, ông thần bỏ áo choàng ra và trước khi Stephen hiểu được ư nghĩa, nó thấy ḿnh nằm lại trên giường. Em nó nằm ngủ ở giường bên cạnh với những tiếng thở đều đều. Ông thần giở cái chăn ra khỏi đôi chân của Mark.

“Ông định làm ǵ?” Stephen hỏi.

“Tôi sẽ bắt đầu cuộc phẫu thuật” Ông thần nói.

“Cuộc phẫu thuật ǵ?”.

“Chuyển đổi. Khi cuộc phẫu thuật hoàn tất, cậu sẽ có đôi chân của Mark c̣n nó sẽ có đôi chân của cậu. Nhưng đừng lo. Không ai biết được đâu, người ta sẽ nghĩ rằng mọi việc vẫn như cũ”.

“Tôi không bao giờ nghĩ mọi việc vẫn như thế” Stephen nói.

“Cậu chắc không mong tôi lôi đôi chân khoẻ từ trong không khí ra đó chứ?”.

Nhưng Stephen ở trong t́nh trạng xúc động mạnh. Một h́nh ảnh loé ra trong tâm trí cậu. Cậu thấy chính ḿnh tự do chạy nhảy c̣n phía sau cậu, em Mark của cậu kéo lê đôi chân của nó. Cậu không thể làm điều đó cho đứa em trai của ḿnh. “Tôi không muốn điều đó” cậu hét to.

 

Khi nghe tiếng hét, ông Thần già tức giận bỏ đi. Stephen vui mừng khi nh́n lại ḿnh. Sáng hôm sau, cậu thức dậy và nh́n sang em cậu. Nhớ lại giấc mộng, cậu mỉm cười. Từ ngày đó trở đi cậu không bao giờ cảm thấy ganh tỵ với em cậu và yêu thương nó hơn bao giờ hết.

 

Stephen muốn sống hạnh phúc nhưng không phải bằng cái giá là gây ra đau khổ cho em trai cậu. Hạnh phúc thật chỉ t́m thấy trong t́nh yêu vô vị lợi. Yêu thương là đặt người khác đừng trước ḿnh.