(Trích trong ‘Mở Ra
Những Kho Tàng’ - Charles E. Miller)
Đằng sau bài
đọc thứ hai ngày hôm nay là một khoảng thời
gian thích thú.
Một người nô lệ có cái tên là Onesimus đă
trốn thoát khỏi chủ của ḿnh là Philêmôn, và anh
chạy tới chỗ Thánh Phaolô để được an toàn. Thánh Phaolô đă nồng nhiệt
bảo vệ cho người nô lệ bỏ trốn này,
nhưng thánh nhân nhận biết một điều ǵ
đó có giá trị cao hơn là sự tự do của
Onesimus đă được hoàn thành. Thánh nhân
đă kêu gọi Philêmôn, chủ của người nô
lệ, hăy hành động như một môn đệ
thật của Chúa Giêsu Kitô.
Thánh Phaolô dễ dàng che giấu Onesimus
hoặc nhân danh Đức Kitô đ̣i Philêmôn trả lại
sự tự do cho người nô lệ. Thay
vào đó Thánh Phaolô đă gởi Onesimus về với Philêmôn
và những ǵ tôi tưởng tượng ra là sự
tủi nhục của người nô lệ và sự
ngạc nhiên của người chủ. Qua
người nô lệ, Thánh Phaolô đă gởi cho Philêmôn
một bức thư mà chúng ta đă nghe
một phần trong bài đọc ngày hôm nay. Điểm
chính của bức thư là Phaolô đă
không muốn cưỡng bách Philêmôn thực hành nhân
đức, thay vào đó thánh nhân chỉ muốn mời
gọi ông hăy quảng đại. Tha thứ
cho người nô lệ có nghĩa là phó mặc cho quyền
sở hữu rất giá trị thời đó. Đó là một thách đố cho Philêmôn. Thánh
Phaolô đă kết luận bức thư bằng cách nói
rằng;”Tôi viết thư này cho anh
với niềm tin tưởng là anh sẽ nghe theo v́ tôi
biết rằng việc anh sẽ làm c̣n làm hơn những
ǵ mà tôi xin nữa”.
Thật sự chúng ta không
biết chắc Philêmôn đáp trả như thế nào, ông
có giải phóng người nô lệ hay không? Philêmôn có
lẽ đă nhắc nhở Thánh Phaolô rằng việc nô
lệ là hợp pháp và ông ta có quyền để giữ
người nô lệ của ḿnh? Có
phải ông đă phàn nàn rằng Thánh Phaolô đă thật
sự không hiểu về hoàn cảnh kinh tế của ông
và người nô lệ th́ cần thiết cho sự thành
công tài chính của ông không? Chúng ta không biết Philêmôn
có đáp trả như Thánh Phaolô mong đợi nơi ông
như là người môn đệ của Chúa Giêsu hay không?
Chúng ta biết thế nào là
môn đệ Chúa Giêsu và chúng ta được kêu gọi hăy
trở nên quảng đại trong việc đáp trả
của chúng ta, không phải là sống nhỏ giọt
hoặc t́m kiếm những miễn trừ mà những
người Công Giáo phải làm. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đă
cảnh cáo chúng ta qua ví dụ xây tháp và đi đánh nhau,
chúng ta phải được sửa soạn cho kinh
nghiệm Kitô giáo của chúng ta. Nước Trời
đă là một tài sản được hứa ban trong
tương lai. Trong lúc c̣n trên mặt đất này, chúng ta
được mong đợi trở thành những môn
đệ trung thành, những người lắng nghe và
chăm chú vào những lời của Chúa Giêsu: “Bất
cứ ai không vác thập giá ḿnh mà theo Ta,
th́ không đáng làm môn đệ của Ta”.
Có lẽ thánh giá của chúng ta là những
đau khổ có liên quan đến việc phải từ
bỏ những nô lệ của chúng ta như là thói
nghiện rượu, nghiện thuốc, hoặc là say
xỉn, thánh giá của chúng ta có thể giữ chăm chú
kỷ luật mà chúng ta cần để lướt
thắng những chuyện đồn nhảm, để
tha thứ những người nào đă đối xử bất
công, hoặc là tử tế hay là nghĩ tốt cho
những người luôn luôn cho chúng ta là điên rồ.
Thiên Chúa không cưỡng
bách chúng ta trở nên đạo đức như Thánh Phaolô
đă không cưỡng bách Philêmôn phải tha thứ cho nô
lệ của ông. Ngay khi điều xấu xảy ra
với chúng ta, Thiên Chúa cũng không cưỡng bách chúng ta
phải chấp nhận nó như một thánh giá. Chúng ta phải nỗ lực làm việc để
thấy được chúng ta có thể quay trở một
điều đáng sợ trở thành một điều có
giá trị, bằng việc kết hợp những đau
khổ của chúng ta với những đau khổ của
Đức Kitô.
Trong mọi Thánh Lễ chúng
ta tưởng nhớ sự chết và sự sống
lại của Đức Kitô, như vậy qua bí tích Thánh
Thể, sự hy tế của Ngài là một thực
tại trước chúng ta trên bàn thờ. Khi chúng ta nghe những ḷi:
“Đây cũng là ḿnh con nữa, cùng với Con Cha, con xin dâng
chính ḿnh con cho Cha”. Khi đó chúng ta sẽ nghe những
lời: “Đây là chén Máu Ta”, chúng ta sẽ nói: “Đây là máu
của con, con ước mong nó được đổ ra
v́ yêu Cha, nếu Cha muốn như vậy”. Chúng
ta phải được chuẩn bị để trở
thành môn đệ của Chúa Giêsu Kitô.