(LÀM NỤ HOA TRẮNG - Trg. 13)
Phúc Âm hôm nay rất sống
động. Cứ
như cuốn phim mô tả cuộc hành tŕnh đầy
kịch tính của những khách lạ phương xa:
từ ngạc nhiên khám phá ngôi sao lạ, qua xáo động
tại Giêrusalem, tới Bêlem nghiêng ḿnh thờ kính, rồi
dắt díu nhau lặng lẽ t́m đường khác về
nhà. Cứ như xô đẩy nhau xuất hiện trên màn
ảnh những cuộc đối đầu càng lúc càng
thêm căng thẳng: giữa chính diện và phản
diện, giữa lo sợ của bên này và thanh thản
của bên kia, giữa t́m gặp
hướng tới và lạc mất nẻo đi. Cứ
như í ới cơ man nào là tiếng nhỏ to bàn bạc chen lẫn tiếng ồn ào bàn tán của
những kẻ bị xem là xa nhưng lại biết bàn vào
và của những người được coi là gần
nhưng chỉ biết bàn ra.
Nhưng giữa những chi tiết tưởng
như bất ngờ trên hành tŕnh rất dài và rất xa
ấy, người ta thấy lấp lánh h́nh ảnh
của niềm tin như một chuyến đi với
những đặc tính tiêu biểu:
1) Niềm tin: một
chuyến đi biết tiếp nhận hồng ân Thiên Chúa.
Những vai chính trong cuộc hành tŕnh t́m tới Bêlem
“triều bái Vua dân Do Thái mới sinh” được
truyền thống giới thiệu bằng nhiều kiểu
nói khác nhau, lúc th́ gọi là Vua, lúc khác là Đạo sĩ
hoặc Chiêm tinh gia. Gọi sao cũng được: Vua v́
những của lễ tiến dâng, Đạo sĩ v́ hành
tŕnh t́m kiếm, Chiêm tinh gia v́ nh́n thấy ngôi sao và dựa
vào ánh sao mà xác định lối đường. Chỉ biết họ là những người
thiện chí kiếm t́m chân lư và vận dụng tốt
những phương tiện đang có để t́m
gặp chân lư bằng cách lên đường không mỏi mệt.
Khởi điểm cuộc hành tŕnh là một ánh sao
lạ xuất hiện phía trời Đông, tượng
trưng cho ơn thánh dẫn khởi từ Thiên Chúa,
để ai biết tiếp nhận, sẽ
trở nên ánh sáng soi đường. Nh́n thấy ánh sao
hằng hà sa số trên bầu trời đêm là một
điều b́nh thường ai cũng có thể làm
được, nhưng nhận thấy giữa muôn vàn
lấp lánh ấy chỉ một ánh sao lạ thôi lại là
chuyện chẳng b́nh thường chút nào, nếu không
muốn nói là do tổng hợp giữa kiếm t́m và
gặp gỡ, hay đúng ra giữa ơn Trời ban và ḷng
người biết mở ra tiếp nhận.
Tương tự, niềm tin trước hết là
hồng ân đến từ t́nh
thương Thiên Chúa dành cho hết mọi người,
nhưng chỉ những ai biết tiếp nhận với tâm
thành chí thiện, họ mới có thể có được
niềm tin vào Chúa để sẵn sàng khăn gói lên
đường khởi sự chuyến đi. Ra khỏi
nếp nghĩ thường ngày để tiếp nhận
ư Chúa, ra khỏi thói quen khô cứng lâu đời do cha ông
truyền lại để mạo hiểm một phen
bước theo ánh sáng trời cao, ra khỏi những
tiện nghi đủ đầy dậm chân tại chỗ
để cơm mắm cơm muối gieo bước
lữ hành.
2) Niềm tin: một
chuyến đi biết chấp nhận những thử
thách
Là hồng ân Chúa ban, nhưng
đức tin cũng c̣n là nỗ lực đóng góp không
ngơi nghỉ của con người, để vượt
qua những thử thách và kinh qua những thử luyện
được xem là những thách đố trong chiều
dài cuộc sống. Đây không chỉ là chuyện “thức
lâu mới biết đêm dài” để con người
chứng minh sức bền tin tưởng tháng năm, mà
c̣n là chuyện “lửa thử vàng gian nan thử đức”
trong những lúc Thiên Chúa xem ra ẩn mặt và hồng ân xem
ra vắng bóng, như lúc “ba Vua toan mất hướng, ánh
sao bỗng vụt lặn”. Đấy là chưa kể
đến những lúc phải đối diện với
âm mưu chủ ư của những người đồng
đạo, cũng tin Chúa nhưng không thành tâm, thậm chí
c̣n gài bẫy ngọt ngào giả nhân giả nghĩa như
Hêrôđê; hay cũng biết cách quy chiếu Thánh Kinh
nhưng không để t́m ra lối sống ngay chính, trái
lại, chỉ lợi dụng để toa rập lừa
gạt phỉnh phờ người khác như một
số thượng tế và kinh sư trong dân.
Đêm Noel Chúa sinh ra đem
xuống niềm vui, nhưng thành phố nào đó của
Thử thách đối với đức tin như
gió đối với lửa: gió thổi tắt lửa
yếu, nhưng làm bừng lên lửa sáng. Vấn
đề là cần biết can đảm và bền chí.
Những thử thách trong cuộc sống niềm tin không
phải là dấu hiệu Thiên Chúa bỏ rơi con
người, mà là những cơ hội để con
người chứng minh phẩm chất niềm tin.
Niềm tin không thử thách: niềm tin dễ dàng; niềm
tin thất bại trước thử thách: niềm tin
dễ dăi; niềm tin chấp nhận thử thách mới là
niềm tin đích thực cho dẫu nhiều khi chẳng
dễ chịu chút nào.
3) Niềm tin: chuyến
đi biết đón nhận đồng hành
Không phải vô t́nh mà lễ Hiển Linh vẫn
được truyền thống gọi là lễ Ba Vua, có
nơi kể tên các vị đến hàng chục (theo
kiểu đồng bằng sông Cửu Long th́ c̣n có cả
chục 12, chục 16 cơ đấy), nhưng chừng
như hữu ư cho thấy niềm tin không phải là
cuộc đơn hành mà là một chuyến đi biết
đón nhận đồng hành, không chỉ v́ lư do “càng
đông càng vui” mà v́ giới luật yêu thương là
biểu hiện rơ nhất của đức tin cũng là
cách cụ thể sống động nhất để
diễn đạt đức tin. Con người thời
nào cũng thế, không thích bị chinh phục bởi giáo
điều nhưng lại tự nguyện buông ḿnh
chịu khuất phục v́ gương sáng đức tin.
Nhớ lại ở Thăng Long thuở hạt giống
Tin Mừng mới được gieo vào thửa
đất Việt
“Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn”, tín
hữu đồng hành bên nhau c̣n để nâng đỡ
nhau, nhất là trong cơn nguy biến như Ba Vua gặp
Chúa tại Hang đá rồi, phải d́u nhau lên con
đường khác để tránh âm mưu đen tối
của Hêrôđê. Ngoài miệng th́ bảo là đi triều
bái, c̣n trong hành động lại làm điều trái, tàn sát
thê lương, “giết tất cả các con trẻ ở
Bêlem và vùng phụ cận, từ hai tuổi trở
xuống, tính theo ngày tháng ông đă
hỏi cặn kẽ các nhà chiêm tinh”. Con đường
khác ấy sẽ mới hơn, lạ hơn và cũng có
thể sẽ gặp rủi ro nhiều hơn, nhưng đă
có bạn bè thân quen bên cạnh đồng hành, nên cứ an ḷng nương tựa vào nhau mà dấn bước.
Giống như Kinh Tin Kính, dẫu tín hữu tuyên
xưng mang tính bản thân cá nhân “Tôi tin”, nhưng không là
đơn độc một ḿnh giữa nhà thờ
trống vắng mà là giữa cộng đoàn Phụng
Vụ một ngày lễ trọng, nên bỗng lấp lánh
như thể đồng thanh tuyên tín “Chúng tôi tin”. Tôi và
chúng ta chỉ là những cách biểu lộ khác nhau của
cùng một niềm tin đón nhận đồng hành.
Tóm lại, dựa vào hành tŕnh của những vai chính
ngày lễ Hiển Linh để phác vẽ niềm tin
như một chuyến đi biết tiếp nhận
hồng ân Thiên Chúa, biết chấp nhận thử thách và
biết đón nhận đồng hành là cùng lúc tích cực
ḥa ḿnh vào biến cố Chúa tỏ ḿnh ra cho muôn dân. Nếu Chúa luôn có cách tỏ ḿnh của Ngài th́ tín
hữu cũng cần lên đường đúng cách Chúa
tỏ ra cho ḿnh biết. Như thế
niềm tin mới là chuyến đi đẹp lên ư nghĩa
kiếm t́m và gặp gỡ. Và đó cũng là
những h́nh ảnh sinh động mang tính hiển linh
của kẻ tin trước mắt người
đồng thời, giống như h́nh ảnh của
những vai chính trong chuyến đi hôm nay: ở
bước truy t́m họ được mệnh danh là Chiêm
tinh gia, khi đă bước lên đường họ
được gọi là Đạo sĩ và khi tới
đích với lễ dâng thành kính họ được
xưng tụng là Ba Vua.