Trong bài Phúc Âm của lễ Hiển Linh có một
từ đáng cho chúng ta suy niệm: thấy. Có mắt
để phát hiện những điều bí ẩn,
những con mắt hiển linh như các nhà đạo
sĩ: “Họ thấy Con
Trẻ và Mẹ Ngài và họ liền sấp ḿnh thờ
lạy Ngài”.
Họ thấy ǵ? Họ tưởng
tượng điều ǵ? Từ bậc quyền cao
chức trọng nào họ phải xuống để thích
ứng ngay với thực tế rất khiêm hạ này:
một cặp vợ chồng và đứa con của họ?
Các đạo sĩ đă “thấy”.
Lời mời gọi đầu tiên của lễ
Hiển Linh là: thấy Con Trẻ. Thấy tất cả
những ǵ có nơi Đấng Tuyệt Đối duy
nhất này, thầm bảo rằng qua Ngài chúng ta có thể
thấy Thiên Chúa, như phụng vụ Acmêni diễn tả
rất hay: Hôm nay, Đấng vô h́nh hiển linh.
Đấng mà con người không thấy nay tỏ
hiện để chúng ta được thấy.
Làm sao không nghĩ đến câu nói nổi tiếng
của thánh Irênê mà luôn luôn phải trích dẫn nguyên vẹn:
“Vinh quang của Thiên Chúa chính là
sự sống của con người, và sống
đối với con người chính là thấy Thiên Chúa”.
Thấy Chúa. Thánh Gioan nói trong đoạn mở
đầu Phúc Âm của ḿnh: “Không
ai thấy Thiên Chúa; chính Con duy nhất ngự trong ḷng Chúa
Cha mới tỏ bày Ngài cho chúng ta”.
Ước ǵ chúng ta có mắt để thấy
những điều này! Con mắt đức tin, con
mắt xưa kia, ở
Cái nh́n nội tâm này, sức mạnh của con
mắt đức tin này không được đóng kín chúng
ta trong một tháp ngà nhỏ: “Anh và tôi!” hoặc trong một
tháp ngà lớn hơn: “Chúng ta, những người theo Kitô giáo”. Đây là lời kêu gọi
thứ hai của lễ Hiển Linh: nhận rơ ràng Con
Trẻ xuất hiện v́ tất cả chúng ta.
Đàng sau các đạo sĩ, ta thấy được
những đám đông mà các vị là biểu tượng,
những đám đông mà Isaia phát hiện bằng con
mắt hiển linh: “Hăy nh́n xem,
hỡi Giêrusalem! Bóng tối bao trùm muôn dân nhưng Chúa sẽ
xuất hiện trên ngươi, các dân tộc hướng
về ánh sáng của ngươi. Hăy nh́n xem! Họ
đang quy tụ lại”.
Người ta nói rằng
định mệnh hạn chế cái nh́n của chúng ta. Chúng ta
được tạo dựng cho những ǵ là to lớn
của một thế giới đang chờ đợi
Chúa và chúng ta cúi xuống nh́n vào cuộc sống của chúng
ta và nh́n vào giáo xứ của chúng ta. Thỉnh
thoảng, những đám đông hoan hô Đức Thánh Cha
làm cho chúng ta cảm nhận làn sóng Công Giáo, nh́n thấy muôn
dân họp lại đời đời. Nhưng chúng ta nhanh chóng trở về với chúng
ta, những nhóm nhỏ đang hành đạo.
Chúng ta có quá dễ dàng chấp nhận làn sóng
những người không tin đang gia tăng hay không? Quen
sống trong những khu vực theo Kitô
giáo, ở giữa những môi trường mà hai tiếng
Thiên Chúa không c̣n ư nghĩa ǵ nữa có phải là điều
b́nh thường hay không?
Lạy Chúa, xin khơi dậy nơi chúng con ḷng
nhiệt thành của những người theo Kitô giáo
đầu tiên mà đối với họ lời của
Chúa Giêsu vẫn c̣n sống động: “Các con hăy đi
dạy dỗ muôn dân” (Mt 28,19).
Ước chi Giáo Hội của Ngài, Giáo Hội vào thời
đại có nhiều người không tin này, không ngừng
chọn lựa làm những người thừa sai,
ước chi trong số mười linh mục người
ta không chọn chín vị để nâng niu chiều
chuộng các tín hữu và một vị để xông pha
những chỗ mà Chúa không c̣n ở đó nữa.
Trong khi cầu nguyện như thế con cảm
thấy con cũng thiếu tinh thần truyền giáo. Hay có lẽ con sợ hăi. Con sống ở
giữa những anh chị em không thấy Chúa và con làm
như thể con cũng là một người không thấy
Chúa. Nhưng làm sao để nói với
những người ở ngoài đường, ở trong
các cửa hàng và trong nhà máy về Chúa? Và thậm chí
đơn giản hơn là nói với anh A
chị B mà con thường gặp từ bao nhiêu năm nay
nhưng không nói ǵ với họ về Chúa? Tôn
trọng ư kiến, lương tâm của họ chăng?
Phải tôn trọng rồi. Con coi
thường khi người ta nói về những chứng
nhân của Giêhôva nhưng con, con làm ǵ để truyền
giáo?
Con làm chứng nhân như thế nào đây? Thật
đơn giản khi nhắc lại rằng người
ta làm chứng bằng cuộc sống của ḿnh, con
biết rơ rằng đôi khi việc loan báo Tin Mừng
cần đến lời nói, thế mà con im lặng.
Thậm chí sau cùng th́ con không c̣n thấy những
người có lẽ đang chờ đợi chứng tá
của con nữa. Xin Chúa cho con có những cặp mắt
của người tông đồ, những con mắt
hiển linh.