Mẻ lưới

Sau khi kết thúc bài giảng của ḿnh, Chúa Giêsu nói với Phêrô rằng:

- Hăy ra khơi và thả lưới.

Và chúng ta đă thấy được phản ứng tức thời của Phêrô. Ông nói:

- Thưa Thày, chúng con đă vất cả cực nọc suốt đêm mà chẳng bắt được một con cá nào. Nhưng vâng lời Thày, chúng con sẽ thả lưới.

Qua lời nói này, chúng ta thấy được thái độ của Phêrô. Ông không tranh luận và bàn căi với Chúa Giêsu về những kinh nghiệm nghề nghiệp của ḿnh, trái lại ông hoàn toàn tin tưởng và vâng phục, chính v́ thế mẻ cá lạ lùng đă xảy ra. Đồng thời, nếu suy nghĩ, chúng ta sẽ tự hỏi: các ông đă làm lụng vất vả suốt đêm, tuy nhiên các ông đă làm lụng như thế nào?

 

Tôi xin thưa:

- Các ông đă làm lụng một ḿnh.

- Và kết quả ra làm sao?

Tôi xin thưa:

- Chỉ là một con số không.

 

Với chúng ta cũng vậy. Nếu chúng ta làm việc một ḿnh, có nghĩa là chúng ta quá ỉ vào sức riêng, quá cậy dựa vào tài năng của ḿnh, để rồi thất bại sẽ làm cho chúng ta bực bội và thất vọng. Trái lại, với tâm t́nh cầu nguyện và tin tưởng, chúng ta hăy mời Chúa cùng làm với chúng ta và chúng ta sẽ thấy mọi sự tốt đẹp hơn nhiều, bởi v́ như một câu danh ngôn đă bảo:

- Có Chúa th́ màng nhện cũng sẽ trở nên tường thành. C̣n không có Chúa, th́ tường thành cũng chỉ là màng nhện mà thôi.

 

Hay như Thánh vinh đă nói:

- Ví như Chúa chẳng xây nhà,

Thợ nề vất vả chỉ là uổng công.

Thành tŕ Chúa chẳng giữ trông,

Hùng binh kiện tướng cũng không ra ǵ.

Và chính Chúa cũng đă xác quyết:

- Không có Thày, các con không thể làm ǵ được.

Tiếp nối đoạn Tin mừng, chúng ta thấy sau mẻ cá lạ lùng ấy, các môn đệ đă đi từ ngạc nhiên đến sợ hăi. Trong khi đó, Phêrô đă qú xuống dưới chân Chúa và thưa lên với Ngài:

- Lạy Thày, xin hăy xa con v́ con chỉ là một kẻ tội lỗi.

 

Phải chăng đây là một tiếng kêu xuất phát từ cơi ḷng khiêm nhường của ông, khiến chúng ta liên tưởng tới lời nói của viên đội trưởng:

- Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con.

Chúa Giêsu không những đă không rời xa Phêrô, trái lại Ngài đă yêu thương và dành cho ông một sứ mạng:

- Từ nay con sẽ trở thành kẻ chài lưới người ta.

 

Và Phúc âm đă kết thúc: các ông cho thuyền vào bờ, rồi sau đó đă từ bỏ mọi sự mà đi theo Chúa Giêsu. Một vài câu ngắn ngủi này đă nói lên tất cả. Các ông đă trở thành những mẫu gương sáng chói cho muôn đời noi theo, bởi v́ qua ḍng thời gian, biết bao nhiêu người cũng đă từ bỏ mọi sự, bước theo Chúa trên dấu chân của các ông.

 

Lời Chúa phán với các ngư phủ bên bờ hồ Tibêriade ngày xưa vẫn c̣n vang vọng tới chúng ta cho đến hôm nay:

- Các con hăy ra khơi và thả lưới.

Vâng theo lệnh truyền ấy, biết bao nhiêu vị tông đồ đă đi tới những vùng đất xa xôi hẻo lánh để rao giảng Tin mừng Phúc âm, thực hiện những hành động bác ái yêu thương hầu giúp đỡ những kẻ khốn cùng.

 

Riêng chúng ta th́ sao? Là những người dân ở hậu phương, chúng ta có bổn phận phải yểm trợ cho các chiến sĩ ngoài tiền tuyến bằng lời kinh cầu nguyện, bằng đời sống gương mẫu, bằng những hy sinh gặp phải cũng như bằng chính tiền bạc vật chất, để hoạt động của các vị thừa sai gặt hái được những thành quả tốt đẹp, và bản thân chúng ta, dưới một góc độ nào đó, cũng sẽ trở nên những người thợ gặt trên cánh đồng truyền giáo.

 

Thế nhưng, chúng ta đă làm được những ǵ để góp phần nhỏ bé vào công cuộc truyền bá đức tin của Giáo hội? Chúng ta có thực sự muốn ra khơi và thả lưới hay không?