Mặc chúng tôi

Khi Đức Giêsu đang giảng dạy trong hội đường ở Capharnaum, một người bị thần ô uế nhập la lên “Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi liên can ǵ đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?”. Trên thực tế, điều mà người đàn ông đó đang nói là “Hăy để mặc tôi! Tôi không phải là người tốt lành, tôi là kẻ dữ, tôi không xứng đáng được yêu thương hoặc săn sóc”.

 

Đây là một tiếng kêu mà chúng ta đă từng được nghe trong Tin Mừng, từ những người cho rằng ḿnh bị quỉ dữ chiếm hữu. “Đừng can thiệp vào chuyện chúng tôi. Hăy để mặc chúng tôi. Đừng t́m cách thay đổi chúng tôi“. Họ nhận ra rằng sự thay đổi đó gây đau đớn. Chúng ta không biết rằng họ có bị quỉ dữ chiếm hữu hay không. Nhưng chúng ta biết rằng họ là những người bị bệnh hoạn, đổ vỡ, cô độc, không được yêu thương, không hề có nhân phẩm, và giá trị bản thân của họ là con số không.

 

Trong thế giới của chúng ta ngày nay, có nhiều người như vậy – trong các nhà tù, bệnh viện tâm thần v.v… Bất cứ người nào trong chúng ta cũng có thể lâm vào t́nh huống đáng tuyệt vọng này. Ít nhất, người đàn ông trong hội đường đă không cố gắng che giấu t́nh trạng của ḿnh. Anh ta đến với Đức Giêsu. Người không hề lảng tránh sự kêu gọi đầy tuyệt vọng của anh ta. “Hăy để mặc tôi!”. Đức Giêsu nghe thấy rằng đó là một tiếng kêu gọi sự giúp đỡ. Và người đă chữa lành cho anh ta.

 

Người cảm thấy thật khó mà thừa nhận rằng họ không thể xoay xở được, đối với những vấn đề của bản thân ḿnh. Ḷng tự hào nói với họ rằng: ta nên tự giải quyết những vấn đề của ḿnh. Nhưng sự nhận ra ḿnh có vấn đề chính là bước đầu tiên hướng tới sự phục hồi. Khi chúng ta biết thừa nhận sự yếu đuối và nhu cầu của ḿnh, th́ sẽ mở lối cho sự phục hồi. Những người can đảm mới đi xin cố vấn.

Các nhà tâm lư học nói với chúng ta rằng đôi khi, người ta không thực sự mong muốn được chữa trị. Tại sao vậy? Bởi v́ việc chữa trị gây đau đớn – Điều này lôi kéo theo một quá tŕnh đ̣i hỏi nhiều sự thay đổi, và tất cả những sự thay đổi đều đau đớn. Ư tưởng được phục hồi thậm chí càng có thể khủng khiếp hơn nữa.

 

Thông thường, chúng ta hay e sợ khi phải nói về một điều ǵ đó gây đau ḷng cho chúng ta. Chúng ta muốn khóa chặt trong tâm hồn ḿnh, để rồi lại cứ day dứt măi. Có thể chúng ta không nói rằng “Hăy cứ để mặc tôi” nhưng như thế, chẳng khác ǵ câu nói “bạn không thể biết được, bạn không thể hiểu được tôi đâu”. Chịu đựng đau khổ mà không chịu nói ra, lại càng gây tổn thương hơn, so với nỗi đau khổ nào được bộc lộ ra.

 

Vừa khi đứa con trai chào đời, một bà mẹ trẻ khám phá ra rằng cháu bé bị mù. Chị gọi cả gia đ́nh lại và nói: “tôi không muốn con trai tôi biết cháu bị mù”.Chị khẩn khoản xin mọi người tránh sử dụng những từ như “ánh sáng”, “màu sắc”, và “tầm nh́n”, đứa trẻ lớn lên, trong niềm tin tưởng rằng ḿnh giống như tất cả những người b́nh thường khác, cho đến một ngày kia, một bé gái xa lạ nhảy qua bức tường của khu vườn, và đă sử dụng tất cả những từ bị cấm đoán trên đây.

 

Câu chuyện trên tượng trưng cho nhiều thái độ sống của chúng ta. Tất cả chúng ta đều t́m cách che giấu những điều kỳ lạ và gây đau đớn, và cứ sinh hoạt như thể mọi sự đều b́nh thường vậy. Chúng ta làm như ḿnh không hề có vấn đề ǵ, không có ǵ là bất thường, không có nỗi đau, không có vết thương, không biết thất bại là ǵ cả. Ư tưởng thôi thúc người ta che giấu rất mạnh mẽ, và c̣n có thể gây tác hại hơn cả cố gắng giấu giếm.

 

Khi chúng ta có can đảm dám đương đầu với những vấn đề của ḿnh, th́ những năng lực mới mẻ trở nên sẵn có đối với chúng ta. Nỗi sợ hăi, xấu hổ, và mặc cảm tội lỗi làm cho chúng ta ở lại trong t́nh trạng cô lập. Chính nhờ sự bộc lộ những vết thương, nhờ để cho ḿnh đụng chạm và được đụng chạm vào, mà chúng ta được chữa lành. Chính trong sự đổ vỡ của chúng ta, trong vết thương của chúng ta, mà Thiên Chúa chữa lành cho chúng ta – nếu chúng ta tạo cho Người một cơ hội.