Cách đây 20 thế kỷ, một nhóm chiêm tinh rời bỏ xứ sở để bước theo một ngôi sao lạ. Họ nhận ra ngôi sao ấy, có lẽ do họ được ơn soi sáng và được biết trước. V́ thế, khi ngôi sao xuất hiện, họ liền ra đi v́ ḷng họ đang mong mỏi trông chờ.
Quả thực, từ rất xa xưa, con người vẫn trông đợi một Đấng cứu tinh. Tội lỗi và đau khổ của kiếp người khiến cho những ai biết suy nghĩ đều cảm thấy bâng khuâng, như luyến tiếc một thiên đàng đă mất. Chính v́ mong mỏi Đấng Cứu Thế, khao khát một thứ ánh sáng siêu việt và một thứ ơn huệ từ trên ban xuống, mà nhiều khi con người đă tự tạo ra cho riêng ḿnh những vị cứu tinh.
Ḷng mong mỏi ấy càng trở nên tha thiết hơn nơi dân Do Thái, dân được tuyển chọn để bảo tồn lời giao ước. Thế nhưng, con người không thể trở về với Thiên Chúa mà không có hoà giải, mà không có phần đóng góp của ḿnh.
Thực vậy, nếu hoà giải là một cuộc trở về của con người, sau những năm tháng bất hiếu và ch́m đắm trong tội lỗi, th́ cái phần hy sinh ở chính bản thân lại càng cần thiết hơn nữa, đó là dứt khoát từ bỏ con người cũ.
Như ba nhà đạo sĩ đă lên đường theo ánh sáng của ngôi sao lạ thế nào, th́ chúng ta cũng vậy, tâm t́nh sám hối ăn năn chính là bước chân đầu tiên của chúng ta trên con đường trở về t́m gặp Thiên Chúa.
Đọc lại Phúc Âm chúng ta c̣n thấy, sau khi gặp gỡ Hài Nhi Giêsu, ba nhà đạo sĩ đă dâng tiến những lễ vật, gồm có vàng, nhũ hương và mộc dược, là những sản phẩm đặc biệt của quê hương ḿnh. Chúng ta cũng vậy, hăy dâng lên Chúa Hài Nhi của lễ cá nhân chúng ta, đó là những hy sinh gian khổ chúng ta gặp phải trong cuộc sống thường ngày. Đồng thời chúng ta cũng hăy dâng lên Chúa Hài Nhi của lễ đóng góp của dân tộc ḿnh, để nhờ đó ơn cứu độ có thể đến cho mọi người trên quê hương đất nước. Vậy của lễ dân tộc là ǵ?
Trước hết đó là những lầm than của dân tộc từ xưa đến nay. Có khi dân tộc ta đă kiên nhẫn chịu đựng và đó là một hành vi tùng phục đối với Chúa, mở đường cho ta t́m thấy Chúa hôm nay. Có khi dân tộc ta chưa kiên nhẫn chịu đựng, chưa tham dự vào cùng khổ giá ấy, th́ ta có thể thay mặt dân tộc để tùng phục Chúa, và để, ở cương vị con cái Chúa, dâng phần đóng góp thay cho dân tộc.
Như thế, càng hoà ḿnh trong những chuyển biến thăng trầm của dân tộc, ta lại càng có thể đồng công cứu chuộc dân tộc nhiều hơn. Càng hoà ḿnh với những người nghèo túng và bị hất hủi, ta lại càng góp được phần nhiều hơn vào của lễ của dân tộc.
Của lễ dân tộc c̣n là những tinh tuư, những giá trị văn hoá và luân lư, đó là những cố gắng trong tối tăm của cha ông từ hàng ngàn vạn năm đă vươn ḿnh về phía Chúa. Của lễ ấy phần nào đang hiện diện nơi ta, bởi lẽ rằng, cũng như một người càng thông thái bao nhiêu, th́ khi ṭng giáo rồi, họ càng dễ sống đạo sâu xa bấy nhiêu.
Như thế, ta sẽ đưa những cố gắng của cha ông thuở trước tới đích nơi ta, để những cố gắng này trở thành một của lễ ba vua, của lễ đóng góp của dân tộc nhỏ bé chúng ta.