Trong một buổi sáng
lạnh lẽo, ba người làm nghề hái dừa
đang sưởi ấm quanh đống lửa. Khi ấy, hai người trong bọn họ tranh
luận với nhau để so sánh xem đạo của ai
là đạo thật. Okoro, người cao tuổi
nhất trong bọn chỉ ngồi yên lặng nghe hai
người kia tranh luận. Đột
nhiên, hai người kia quay sang nói
với Okoro rằng: “Quyết định dùm chúng tôi, Okoro. Tôn giáo nào đúng?” Okoro vuốt râu, ngẫm
nghĩ và nói: “Các anh nên biết rằng, có ba lối
để đi từ đây lên xưởng ép dầu. Anh
có thể đi thẳng lên đồi, đấy là
lối ngắn nhất nhưng phải leo
dốc cao nhất. Anh có thể đi quanh bên phải
của ngọn đồi, lối ấy không xa nhưng
đường gập ghềnh và nhiều ổ gà lồi
lơm. Hoặc là anh có thể đi quanh bên trái của ngọn
đồi, đấy là đường xa nhất
nhưng lại là lối đi dễ nhất”. Okoro nói thêm
rằng: “Các anh nên biết rằng, khi các anh đến
nơi, người chủ không hỏi các anh đến
bằng cách nào. Ông ta chỉ hỏi hoa quả
các anh mang đến có tươi tốt không?”
Trong những câu chuyện kể về Đức
Giêsu sinh ra, có hai nhóm người đến kính viếng hài
nhi mới sinh, đó là mục
đồng và ba vua. Tại sao giáo hội không có lễ kính
các mục đồng để tưởng nhớ
việc họ đă kính viếng Chúa Hài Đồng,
nhưng hôm nay giáo hội lại đặc biệt cử
hành lễ Hiển Linh để kính nhớ ngày ba vua kính
viếng Hài Nhi Giêsu? Bởi v́ sự viếng
thăm của ba vua là một bất ngờ. Các
mục đồng biết được việc Chúa sinh
ra là do các thiên thần trực tiếp hiện đến
trong đêm vắng để báo tin. Đấy
là sự bày tỏ tự nhiên và hầu hết mọi
người trong chúng ta đều lănh hội
được. Về phần ba vua th́ khác, họ
biết tin Chúa sinh ra là do họ quan sát một ánh sao. Ngôi sao chẳng nói với họ điều ǵ.
Họ đă phải tự t́m hiểu dấu
hiệu tự nhiên của ánh sao để biết ư
nghĩa và nơi mà ánh sao đă dẫn đưa họ
đến. Nếu chúng ta nhớ rằng, ba vua là
những người thờ lạy thiên nhiên, sùng bái
tạo vật qua việc quan sát sự di chuyển của
tinh tú và các thiên thể Chúa tạo dựng, th́ chúng ta sẽ
thấy rằng việc ba vua chiêm bái Hài Nhi Giêsu là một
thách đố cho niềm tin của chúng ta.
Như những người hái dừa, người theo đạo thường tin rằng
chỉ có truyền thống tôn giáo của ḿnh mới
đúng là đường đến với Chúa. Đây là
điều chúng ta thường nghe khi đề cập
đến lời của Đức Giêsu: “Chính Thầy là
con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”
(Gioan 14:6). Chúng ta vội vă kết luận rằng con
đường của Chúa tương đương
với truyền thống tôn giáo của ḿnh. Nhưng
sấm ngôn của Chúa cảnh cáo chúng ta về những
diễn giải hạn hẹp ấy rằng: “Thật vậy,
tư tưởng của Ta không phải là tư
tưởng của các ngươi, đường lối
các ngươi không phải là đường lối
của Ta” (Isaia 55:8); đấy là lư do làm cho chúng ta ngỡ
ngàng về việc ba vua kính viếng Chuá Hài Đồng, và
là câu chuyện lạ thường để cho chúng ta
biết rằng Chúa không giới hạn bất kỳ
một truyền thống tôn giáo nào.
Nên để ư xem có bao nhiêu
truyền thống tôn giáo khác nhau t́m biết Con Thiên Chúa giáng
trần. Bọn mục đồng, bị xem là hạng
người dơ bẩn không đáng được vào
Đền Thờ cầu nguyện nếu không trải qua
thời kỳ thanh tẩy; họ đă t́m biết Chúa qua
các thiên thần trực tiếp hiện ra báo tin. Ba vua
đă t́m biết Chúa bằng sự quan sát ánh sao. Và các kinh sư của vua Hêrôđê th́ t́m biết
Chúa qua sách ngôn sứ. Thị ứng, ánh sao, sách thánh...
Nhiều cách khác nhau nhưng đă đưa
đến một chân lư. Dĩ nhiên,
điều này không có nghĩa là bất cứ truyền
thống tôn giáo nào cũng tốt lành như nhau. Thánh Matthêu cho chúng ta biết rằng khi ánh sao
dẫn lối đến Giêrusalem th́ tắt, và ba vua đă
phải nhờ các kinh sư chỉ lối đến
Bê-Lem. Tuy rằng đă có ánh sáng tự nhiên của ánh
sao, ba vua vẫn cần ánh sáng siêu nhiên của sách thánh,
để cuối cùng t́m đến được với
Chúa.
Vậy câu hỏi chính của câu chuyện là: “Ai
đă thật sự t́m biết Chúa Giêsu?” Vua Hêrôđê và các
kinh sư, người có ánh sáng siêu nhiên là kinh thánh nhưng
lại không t́m thấy Chúa, nhưng ba vua là những
người đi theo ánh sáng tự nhiên
của ánh sao đă có thể t́m ra Chúa. Tại
sao? V́ giới cầm quyền Do-Thái có được
chân lư tỏ ra trong sách thánh nhưng họ đă không tin theo. Họ đă không bước đi trong
ánh sáng của thánh kinh. C̣n ba vua th́ khác, họ chỉ
biết ánh sao và bước theo ánh sao
dẫn lối. Việc có được chân lư không quan
trọng cho bằng làm thế nào để chuẩn bị
bước đi trong ánh sáng của chân lư ấy mà chúng ta
đang nhận biết. Thà rằng chúng ta có ánh sao mờ
dẫn lối, c̣n hơn là có được ánh sáng siêu
nhiên chói chan của thánh kinh mà chúng ta lại sao lăng, hững
hờ.
Là Kitô hữu, chúng ta hằng tin rằng chính tôn giáo
cho ta có con đường công chính. Nhưng điều
ấy có đem lại bổ ích ǵ nếu chúng ta không
bước đi theo con đường
công chính ấy. Những người sùng bái thiên nhiên
hoặc kẻ không biết Chúa, họ chỉ biết thành
tâm quyết chí theo ánh sáng mờ ảo
của thiên nhiên; họ có thể đến với Chúa
Giêsu trước những Kitô hữu hằng tán tụng
Thiên Chúa, nhưng không bước đi trong đức tin. Đấy thật là một thách đố mà chúng
ta cần đối diện trong câu chuyện ba vua,
những người đă t́m và đă gặp
được Chúa.