(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)
Henry van Dyke có thuật
lại câu chuyện nhan đề: “C̣n một nhà
đạo sĩ khác nữa” (The Other Wise Man), kể về
một nhà đạo sĩ thứ tư là người đáng
lẽ đă cùng ba nhà đạo sĩ kia
đi t́m vị Vua vừa sinh ra ở Bêlem. Nhà
đạo sĩ này tên là Artaban. Trong lúc chuẩn
bị lên đường, Artaban đă chọn ba viên
ngọc quư nhất trong kho tàng của ông để dâng
tặng Hài Nhi Giêsu. Thế nhưng trên
đường đến gặp ba nhà đạo sĩ kia để cùng đi, gặp bất cứ
ai xin, ông cũng đem ra tặng hết. Người
thứ nhất mà ông đă gặp được là một
bà cụ già rét run v́ lạnh. Động ḷng trắc
ẩn, ông đă tặng cho cụ già viên ngọc thứ
nhất. Đi thêm một đoạn
đường nữa, ông gặp một toán lính toan làm
nhục cô gái. Ông đành đem viên ngọc
thứ hai ra thương lượng với chúng
để chuộc lại cô gái. Cuối cùng khi
tiến vào địa hạt Bêlem, ông gặp một
người ĺnh do vua Hêrôđê sai đi để tàn sát các
hài nhi trong một ngôi làng lân cận. Ông đành phải rút ra viên ngọc cuối cùng
để tặng cho người lính và thuyết phục
anh từ bỏ ư định gian ác.
T́m được Hài Nhi Giêsu, nhà đạo sĩ thứ tư này
chỉ c̣n lại hai bàn tay trắng. Ông
bối rối và kể lại cuộc hành tŕnh của ḿnh.
Nghe xong câu chuyện, Hài Nhi Giêsu mỉm
cười đưa bàn tay bé nhỏ ra nhận quà của
ông. Nó không phải là vàng bạc châu báu, nhưng là tấm
ḷng vàng được dệt bằng những nghĩa
cử đối với tha nhân, nhất là những
người túng thiếu, đói khổ, những
người cần giúp đỡ. Chính
nhờ những nghĩa cử này mà Thiên Chúa mới
được tỏ ḿnh ra cho mọi người.
Lễ Hiển Linh là lễ Thiên
Chúa tỏ ḿnh ra cho mọi người. Thiên Chúa không chỉ
tỏ ḿnh ra cho riêng Dân của Ngài mà c̣n cho muôn dân.
Bởi đó, mọi người trong chúng ta phải
cộng tác với Thiên Chúa để làm bừng sáng lên ánh
sáng đă xuất hiện từ Phương Đông. Chúng ta phải là ánh sao dẫn đường cho
mọi người đến với Chúa. Tiên tri Isaia
trong bài đọc thứ nhất hôm nay đă mở ra
cả một viễn tuợng lớn lao:
đó là ngày và thời vinh quang của Thiên Chúa chiếu trên
Dân Chúa và biến Dân Chúa thành điểm thu phục muôn dân. Mọi người từ mọi phương
hướng sẽ cùng quy về một mối trong
tiếng ngợi ca Thiên Chúa.
Nội dung của ḷng tin tưởng này đă
được Thánh Matthêu diễn tả một cách
sống động qua câu chuyện về Ba Vua, đúng
hơn là ba nhà đạo sĩ đi t́m gặp Chúa Giêsu
mới sinh tại Bêlem. Xưa chúng ta quen gọi đây là Ba
Vua, do đó Lễ Hiển Linh này cũng gọi là lễ Ba
Vua. Nhưng điều mà đoạn Tin Mừng ở
đây muốn nhấn mạnh đến là: các đạo
sĩ, có thể là các nhà bác học hay thiên văn học,
đă từ Phương Đông mà tới (Phương
Đông vẫn thường được coi là
phương trời của những dân ngoại), họ là
những người ở ngoài Dân riêng của Chúa, không
thuộc dân Do Thái nhưng họ đă t́m đến và
được lănh nhận ơn cứu độ. Có
thể nói, đoạn Tin Mừng này đă diễn tả
tất cả tấn bi kịch của công cuộc cứu
chuộc đối với Dân riêng của Chúa và
đồng thời cũng nói lên tấm ḷng đại
độ của Thiên Chúa: Hêrôđê tượng trưng cho
quyền lực, một thứ quyền lực xảo
quyệt chỉ biết khư khư giữ lấy ngai
vàng của ḿnh như một lẽ sống. C̣n dân thành
Giêrusalem đáng lư ra phải vui mừng khi hay tin “Vua
người Do Thái mới sinh”, Đấng họ trông
chờ như Vị Cứu Tinh, th́ trái lại, họ
đă hoảng hốt cùng với Hêrôđê người cai
trị trên họ. Dường như họ ngại
phải dấn ḿnh vào một sự đổi thay, dù
họ tin rằng sự đổi thay đó đem lại
sự giải thoát cho họ. C̣n những
Tư Tế và những nhà thông luật, biết rơ nơi
Vị Cứu Tinh ra đời, nhưng chẳng ai màng
đến với Ngài. Để rồi cuối cùng,
chỉ có những người bị liệt vào hàng “dân
ngoại” lại hăm hở đến với “Vua
người Do Thái”, cũng là Vị Cứu Tinh của nhân
loại.
Thưa anh chị em,
Lễ Hiển Linh là lễ Thiên
Chúa tỏ ḿnh ra.
Chúng ta biết được qua bài Tin Mừng, Thiên Chúa
đă tỏ ḿnh ra cho muôn dân. Thánh Gioan viết: “Thiên Chúa nào
có ai thấy Ngài bao giờ, và làm sao thấy Ngài
được? Nhưng người Con duy nhất của
Ngài đă làm người, và cho ta thấy được
Thiên Chúa mang bản tính con người, làm người
như chúng ta và ở giữa chúng ta”. Từ
khi Ngôi Lời nhập thể, ai tin nhận Đức Kitô
là tin nhận Thiên Chúa, ai từ khước Đức Kitô
là từ khước Thiên Chúa.
Vấn đề được
nêu lên hôm nay, là ai làm cho người ta biết Đức
Kitô, nếu không phải là mỗi người chúng ta? Tuy nhiên, hăy tự
vấn rằng bản thân chúng ta đă biết Đức
Kitô đến mức độ nào? Nhất
định chúng ta chỉ biết Ngài với một
mức độ thật giới hạn. Xét về
việc giảng giải bằng lời nói, chúng ta có
thể bập bẹ đưa ra một số chi tiết
về con người của Đức Kitô, về giáo
thuyết, về thân thế và sự nghiệp của
Đức Kitô; những điều mà người thiện
chí không thể không nh́n thấy. C̣n nếu chứng minh
bằng chính đời sống, để nói
được với bất cứ ai, như Thánh Phaolô
đă nói: “Xin ông bà, anh chị, hăy bắt chước tôi,
như tôi đă sống noi gương Đức Kitô”, th́
lắm kẻ không dám nói, và không được phép nói.
Bởi v́ cuộc sống hiện tại của họ,
mọi người đều biết nó như thế nào
rồi! Nói cách khác, bản thân tôi chưa gặp
được Thiên Chúa, mặc dù miệng tôi luôn nói: Thiên
Chúa ở khắp mọi nơi, Thiên Chúa ở trong tôi, Thiên
Chúa ở trong mọi người. Nhưng thực sự,
tôi không thấy Thiên Chúa nơi ai cả, ít là trong những
cử chỉ tôi đối với những người chung quanh đă nói lên rơ rệt như vậy.
Và cũng thế, chưa ai thấy Thiên Chúa ở nơi tôi
cả v́ ch́nh cuộc sống của tôi đă nói lên rơ ràng
như vậy.
Thật vậy, c̣n có biết bao người đang
sống trong tăm tối thiêng liêng; họ đang lầm
lũi bước đi trong lầm lạc; họ đang
khao khát chân lư; họ không ngớt đặt vấn nạn
với chúng ta: “Đức Vua Dân Do Thái sinh ra ở đâu?”
hoặc: “Đức Giêsu là ai vậy?.
Vậy th́, hỡi các Kitô hữu, hăy trả lời cho
họ đi: “Đức Kitô là ai?”. Nhưng xin đừng mở cuốn Kinh Thánh ra
nói như một nhà thông thái. Chắc
chắn họ không xin chúng ta một Đức Kitô đóng
khung trong sách vở, nhưng là một Đức Kitô
sống động qua con người của chúng ta.
Không có con đường nào khác đưa người ta
trở về hoặc khám phá ra Chúa Kitô ngoài con
đường Tin Mừng đă vạch, đó là con
đường yêu thương. Thật
vậy, chính t́nh yêu là sức mạnh khiêm tốn nhất
nhưng lại mănh liệt nhất để đưa con
người đến với nguồn chân lư.
Khi người Kitô hữu chỉ đóng khung
đời sống đạo của ḿnh trong nhà thờ,
giữa những nghi lễ, mà không nhận ra những nhu
cầu, những đ̣i hỏi của xă hội chung quanh;
khi một cộng đoàn Kitô hữu quá bám víu vào những
thứ gọi là quyền lợi tôn giáo của ḿnh mà làm
ngơ trước những đau khổ, bất hạnh
của kẻ khác th́ chính họ đang làm dập tắt
những ánh sáng dẫn đường tới Chúa Kitô.
May
mắn là vào thời đại chúng ta, có Mẹ Têrêsa
Thiên Chúa của những năm
cuối thế kỷ 20 là như thế đó. Thiên Chúa trong
viễn tưởng năm 2000 phải như thế
đó. Thiên Chúa của những cá nhân ích kỷ,
của những tập thể ích kỷ, Thiên Chúa của
người “tôi” ích kỷ đă chết, và phải
chết đi với cái người “tôi” ích kỷ. Như
thế sẽ chiếu tỏ một Thiên Chúa, thực
sự là Thiên Chúa t́nh thương, hy sinh Con Một cho nhân
loại phản bội. Thiên Chúa là Đức
Kitô dám chết cho kẻ ḿnh yêu tuy chúng ta không đáng yêu.
May mắn là trong xă hội chúng ta, ngay giữa chúng ta,
trong những giờ này, có những mẫu người hy
sinh, quên ḿnh, lo cho người đau khổ, nghèo đói,
bệnh tật, trong các bệnh viện, đặc
biệt ở những trại cùi. Những con người
Kitô hữu đó được công khai bầu lên là
người mẫu của t́nh yêu vị tha, những nhân
chứng đích thực của Chúa Kitô.
Có những người, giờ này, đang âm thầm
vào các bệnh viện, t́m thăm những bệnh nhân
bại liệt tại giường, không gia đ́nh thăm
viếng, chăm sóc; anh chị em đó đă đến,
hỏi thăm sức khoẻ, chạy dùm một số
việc, giặt giũ, vệ sinh cá nhân… Xin Chúa ban cho có
nhiều tông đồ, nhân chứng của t́nh yêu Chúa
với những việc làm cụ thể như thế
để tạo được sự Hiển Linh, làm cho
đồng bào được thấy Thiên Chúa, và
ước ǵ những chứng nhân ấy lại là chính
chúng ta. Ước ǵ được như vậy!