LỄ M̀NH MÁU THÁNH CHÚA KI TÔ

Lm. Augustine, SJ

 

Cậu bé hiến máu cho em

Một bé trai tám tuổi lâm chứng bệnh nguy hiểm. Cả tháng trời em vật lộn với thần chết. Khi các bác sĩ cho biết cuối cùng em đă thoát khỏi lưỡi hái tử thần th́ em và gia đ́nh đều mừng rỡ.

 

Nhưng đến lượt em gái của bé trai này lâm phải chứng bệnh như anh nó. Cả gia đ́nh lại rơi vào cảnh âu lo. Các bác sĩ cho biết cách duy nhất để cứu sống bé gái là sử dụng máu của anh mới khỏi bệnh.

 

Không thể tránh né vấn đề, người ta phải hỏi ư kiến bé trai. Thoạt đầu em tỏ ra lo lắng, nhưng trong chốc lát, em đă cương quyết trả lời: Vâng, con sẵn sàng hiến máu cho em con.

 

Quả thật, nhờ sử dụng máu của anh mới được khỏi, tiếp cho em đang mê man, các bác sĩ đă cứu sống bé gái. Có điều, bé trai đă làm cho các bác sĩ ngẩn người ra khi nêu câu hỏi: Vậy ra, con vẫn c̣n sống à? Bé cứ tưởng ḿnh sẽ tắt thở ngay sau khi tiếp máu cho em.

 

Nơi cậu bé tám tuổi ta chiêm ngưỡng một t́nh yêu lớn: "Không có t́nh thương nào cao cả hơn t́nh thương của người đă hy sinh tính mạng v́ bạn hữu của ḿnh" (Ga 15,13). Mặc dầu không chết như em tưởng, nhưng sự sẵn sàng chết v́ t́nh ruột thịt đă khiến cho t́nh thương của em trở nên cao cả.

 

 

 

Đức Giêsu hiến mạng sống cho ta.

Nhưng t́nh thương của bé trai này làm sao sánh được với t́nh thương của chính Chúa Giêsu! Chúa không những hy sinh máu đào đổ ra v́ muôn người mà c̣n tiếp tục hiến trọn cuộc đời ḿnh như con đường để ai nấy bước đi hầu trở về cùng Cha. Ḿnh và Máu Chúa nói lên cuộc hiến dâng trọn vẹn cho loài người được sống một cách vĩnh viễn.

 

Toàn bộ Tin Mừng Máccô là để cho thấy Đức Giêsu Con Thiên Chúa đến để thiết lập Nước Thiên Chúa nơi bản thân Người. Nước ấy được thiết lập nhờ t́nh yêu cao cả do việc Người hy sinh mạng sống ḿnh (Mc 14,24). Ba chương cuối cùng của Tin Mừng Máccô (14,15 và 16) với tŕnh thuật đă trở nên quen thuộc với cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Giêsu, chính là tột đỉnh của tấn kịch phức tạp cho thấy tính chất của Nước Thiên Chúa.

 

Nước đó không dựa vào sự trung tín của nhóm Mười Hai môn đệ được Đức Giêsu mời gọi, tuyển chọn và huấn luyện. Quả thật, cả nhóm đă tan tác khi một người trong nhóm phản bội và nộp Đức Giêsu cho người ta đem đi giết (Mc 14,43-52).

 

Mặc dầu nhan đề của Tin Mừng Máccô giới thiệu Đức Giêsu là Con Thiên Chúa (Mc 1,1), nhưng lời tuyên xưng "Quả thật người này là Con Thiên Chúa" (Mc 15,39), không phát ra từ miệng bất cứ người môn đệ nào của Đức Giêsu. Lời đó do viên đại đội trưởng Roma phát biểu sau khi đă thi hành án tử cho Người! Người đúng là Người Tôi Tớ chịu đau khổ để đền tội cho dân như ngôn sứ Isai đă loan báo (52,13-53,12) và Người thực hiện điều đó với tư cách là Con Thiên Chúa đúng theo kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa mà cuộc Vượt Qua của Israel xưa chỉ là h́nh bóng.

 

Xưa trong Cựu Ước dân Do Thái từng cử hành bữa ăn Vượt Qua để kỷ niệm cuộc giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập: "Đức Chúa sẽ rảo khắp Ai Cập để đánh phạt, và khi thấy máu trên khung cửa, Đức Chúa sẽ vượt qua trước cửa và không để cho thần tru diệt vào nhà anh em mà đánh phạt." (Xh 12,23): Máu bôi trên khung cửa chính là máu của Chiên Vượt Qua.

 

Thánh Lễ chính là Lễ Vượt Qua mới.

Nay trong Tân Ước chính Đức Giêsu là chiên của lễ Vượt Qua mới. Sự chết và sự phục sinh của Người là cách thức mới và hoàn hảo theo đó Thiên Chúa cứu mọi người khỏi ách nô lệ. Nói theo Công Đồng Vatican II: "Đấng Cứu Độ chúng ta, trong bữa tiệc sau cùng đêm Ngài bị trao nộp, đă thiết lập hy tế Thánh Thể bằng Ḿnh và Máu Ngài để lưu truyền hy tế thập giá suốt ḍng thế kỷ cho đến khi Ngài tới và để trao cho Giáo Hội, hiền thê yêu dấu của Ngài, cuộc tưởng niệm nỗi chết và phục sinh của Ngài. Đó là bí tích t́nh yêu, dấu chỉ hiệp nhất, dây liên kết đức ái, bữa tiệc Vượt Qua, trong đó ta lănh nhận Đức Kitô làm lương thực nuôi dưỡng, lănh nhận tràn đầy ơn thánh trong tâm hồn và lănh bảo chứng vinh quang tương lai" (SC 47).

 

Lời loan báo đầu tiên về Thánh Thể đă phân rẽ các môn đệ cũng như lời loan báo về cuộc tử nạn đă khiến họ vấp ngă: "Lời này quá nặng, ai nghe nổi?" (Ga 6,60). Thánh Thể và Thập giá là những viên đá vấp, điều đó cũng huyền nhiệm và không ngừng thành cơ hội phân rẽ. Đó là lúc Đức Giêsu nêu câu hỏi giúp nhóm Mười Hai khẳng định về niềm tin của ḿnh: "C̣n anh em, anh em cũng muốn bỏ đi sao?" (Ga 6,67). Thực ra, câu hỏi đó luôn vang dội qua các thế hệ, mời gọi người tín hữu Kitô yêu mến Ngài, để khám phá chính Ngài v́ "ḿnh Ngài có lời ban sự sống đời đời" (Ga 6,68). Họ được mời tiếp nhận ơn ban Thánh Thể trong niềm tin là tiếp nhận chính Ngài.

 

Bài Tin Mừng hôm nay cùng với bài Tin Mừng tương đương trong Mátthêu, Luca (Mt 26,26-29; Lc 22,19-20) và thư Phaolô (1Co 11,23-25) để lại cho Giáo Hội tŕnh thuật về thiết lập Thánh Thể. C̣n Tin Mừng Gioan chương 6 thuật lại bài giảng của Đức Giêsu trong hội đường Caphanaum là bài giảng chuẩn bị việc thiết lập bí tích Thánh Thể.

 

Ta lưu ư điều tông đồ Phaolô nhấn mạnh là chính ngài đă lănh nhận từ nơi Chúa điều ngài truyền lại: "Trong đêm bị nộp Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: "Đây là Ḿnh Thầy hiến tế v́ anh em, anh em hăy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ Thầy? Đây là Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước mới; mỗi khi uống, anh em hăy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy." (1Co 11,23-25).

 

Điều được Đức Giêsu nhắc đi nhắc lại là "Hăy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy." Do đó mới có thánh lễ. Đặc biệt, "ngày thứ nhất trong tuần", ngày Chúa Nhật, ngày phục sinh của Đức Giêsu, các tín hữu tụ họp "bẻ bánh" (Cv 20,7). Việc cử hành Thánh Thể lưu truyền từ đó đến nay, tới mức ngày nay ta thấy bí tích Thánh Thể được cử hành khắp nơi trong Giáo Hội với cùng một cấu trúc nền tảng. Thánh lễ thực sự là trung tâm cuộc sống Giáo Hội. Thánh Lễ gồm hai phần chính:

 

Thánh Lễ gồm hai phần chính:

·        Tụ họp nhau, phụng vụ Lời Chúa với những bài đọc Kinh Thánh, bài giảng và lời cầu nguyện cho mọi người.

·        Phụng vụ Thánh Thể với việc dâng bánh rượu tạ ơn hiến thánh và rước lễ.

Phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể cùng tạo nên, theo Công Đồng Vatican II "một hành vi tôn thờ duy nhất" (SC 56): bàn tiệc bày dọn cho ta nơi Thánh Thể vừa là Lời Thiên Chúa, vừa là Thân Ḿnh Chúa.

 

Cuộc cử hành diễn ra như sau:

Mọi người tụ họp. Các tín hữu tuốn đến nơi cử hành Thánh Thể. Đứng đầu là Đức Kitô, nhân vật chính của bí tích Thánh Thể. Ngài là Thượng Tế của Tân Ước. Chính Ngài chủ toạ cách vô h́nh toàn bộ cuộc cử hành Thánh Thể. Để đại diện Ngài, giám mục hay linh mục (hành động nơi bản thân Đức Kitô là Đầu) chủ toạ cuộc họp, diễn giải sau các bài đọc, tiếp nhận lễ dâng, và đọc kinh nguyện Thánh Thể. Mọi người đều có vai tṛ tích cực trong cử hành, mỗi người mỗi cách: đọc sách, mang lễ dâng, trao ḿnh Chúa và toàn thể dân Chúa đáp Amen biểu lộ hành vi tham dự.

 

Phụng vụ Lời Chúa gồm những bản văn các ngôn sứ, nói khác, Cựu Ước và "các hồi kư tông đồ"; các thư và Tin Mừng. Bài giảng khuyến khích mọi người tiếp nhận Lời đúng như Chúa dạy và đem ra thực hành. Sau bài giảng là những lời cầu cho mọi người.

 

Dâng lễ vật: mang hoặc rước bánh và rượu lên bàn thờ. Bánh rượu sẽ là của lễ được linh mục dâng lên nhân danh Đức Kitô trong hy lễ Thánh Thể để trở thành Ḿnh và Máu Đức Kitô.

 

Từ thuở đầu cùng với bánh rượu để trở nên Thánh Thể, các tín hữu c̣n mang quà tặng để chia sẻ với những ai thiếu thốn. Thói quen quyên góp này luôn hiện thực theo mẫu gương Đức Kitô, Đấng đă nên nghèo để chúng ta nên giàu (GLGHCG 1348-1351).

 

Một số câu hỏi gợi ư

1.     Bạn tâm đắc ǵ về cậu bé tám tuổi sẵn sàng hy sinh mạng sống ḿnh để cứu em khỏi chết ? Bạn nhận ra những khác biệt nào giữa cậu bé ấy và Chúa Giêsu Đấng đă hy sinh mạng sống để cứu chuộc bạn và cả nhân loại?

2.     Bạn đọc lại phần cuối tờ chia sẻ này để nhận ra vai tṛ tham dự Thánh Thể của những nhân vật sau đây: Đức Kitô ? Giám Mục hoặc Linh Mục chủ tế ? Chính bạn hoặc con em bạn có thể đóng vai tṛ nào khi tham dự Thánh Lễ?

 

 

Lm. Augustine, SJ