Vụ
người đàn bà ngoại t́nh cho thấy thành kiến
dễ đưa đến thái độ đê tiện phi
nhân tới mức nào –mà tư tưởng và tâm hồn
Đức Kitô th́ quảng đại vô cùng. Người
Do Thái đưa ra một thảm kịch con người
để định lừa Chúa. Họ không chú
trọng đến thảm trạng người phụ
nữ tội lỗi bị bắt quả tang, mà chỉ
cốt làm Chúa lúng túng. Họ tự
phụ là hiểu luật, họ nghĩ thế nào cũng
loại được một kẻ gây trở ngại.
Chúa biết rơ dă tâm họ, Người đem
một vụ thuộc tầm mức nhỏ nhen của
họ đặt thành vấn đề lương tâm.
Chúa bắt buộc mỗi người phải đối
diện với Thiên Chúa, chỉ có thể bỏ chạy,
hoặc ăn năn trở lại.
Từ một vụ tai tiếng nhỏ đáng buồn trong
đó các địch thù của Chúa, thưởng thức
một sự khoái trá xấu xa, Chúa Giêsu đổi thành
một “cánh hoa đơn” tuyệt vời (nói theo kiểu
Phan sinh) của ḷng từ bi của Chúa. Người đàn
bà ngoại t́nh đă gặp đại lượng khoan
dung và có được dịp may phục hồi nhân
phẩm. Bọn người ưa bắt
bẻ, thích lên án, thấy vậy rút lui. Cho
hay, chỉ hạng người tội lỗi nào trốn
tránh lượng từ bi nhân hậu của Thiên Chúa,
hạng đó mới không được tha thứ.
Chúng ta có
thể suy đoán mấy nét về tôn nhan Đức Giêsu.
1) Trước hết, sự
điềm tĩnh của Chúa.
Người không do dự dù trong
giây phút, khi trả lời kẻ vấn nạn. Lên án người phụ nữ ngoại t́nh là
trái với chủ thuyết của Chúa, mà tha là trái với
Lề Luật. Thế mà, như theo
một phản ứng tự nhiên, Đức Giêsu trả
lời không lưỡng lự, để làm chứng cho
ḷng từ bi vô biên của Thiên Chúa. Hơn nữa, Chúa cho
thấy con mắt Thiên Chúa xuyên qua dáng vẻ bên ngoài,
thấu tới thâm tâm người ta. Tính
điềm tĩnh của Người bắt nguồn
mạch từ Thiên Chúa. Người nh́n nhân loại và
sự việc theo con mắt Thiên Chúa. Khi
nào chúng ta nh́n theo con mắt Thiên Chúa, chúng
ta chẳng cảm thấy sao, dưới một nguồn
sáng mới, chúng ta điềm tĩnh lạ lùng nhờ tâm
hồn được thanh thản sáng suốt?
2) Quyền tha tội của Chúa không những
không buộc tội người đàn bà hư hỏng,
Đức Giêsu nói thêm: Hăy đi và chớ phạm tội
nữa. Hiểu theo bối cảnh
tổng quát Phúc Âm, có nghĩa là Chúa ban cho người đó
ơn tha thứ của Thiên Chúa. Chúa tỏ ra có quyền tha
tội, an ủi, khuyến khích, phục hồi nhân
phẩm cho kẻ có tội –và Chúa làm công việc ấy một
cách nhân từ, v́ Người hiền lành và khiêm
nhượng trong ḷng. Tha thứ, nhưng
cương quyết bài trừ sự tội. Chúa nói: chớ
phạm tội nữa. Đối xử
từ bi với kẻ có tội không phải là nhân
nhượng với sự dữ. Sự
dữ trước sau vẫn là sự dữ, phải xua đuổi.
Đức Giêsu xét xử theo
đường lối Thiên Chúa, tự cho ḿnh đặc quyền
Messia cứu vớt kẻ có tội nhưng kết án
sự tội. Đức Giêsu thân thiết
với Chúa Cha nên biết rơ sắp tới giờ
Người đổ máu ra chuộc tội cho nhân
loại, để nhân loại được tha thứ.
Đàng sau Lời Chúa nói với người
đàn bà tội lỗi, chúng ta đoán thấy T́nh yêu
từ bi nhân lành nóng cháy biết chừng nào.