HÃY ÐẾN
Trần Mỹ Duyệt
Máng cỏ, hang đá, và cây Noel đã làm xong. Bộ
tượng Giánh Sinh mới mua từ Ý đã được
đặt trang trọng giữa hang đá. Nến đèn
đã được thắp sáng. Những bài ca Giáng Sinh
đã được trổi lên từ dàn máy đặt ở
phòng khách như tiếng các mục đồng năm
xưa đang nói với nhau: “Chúng ta hãy đến
Mỗi
lần Giáng Sinh về, người ta lại rộn rãi chuẩn
bị hang đá, máng cỏ, và cây Noel. Nén
đèn lấp lánh, các bài ca Giáng Sinh được vang vọng
đó đây. Không khí tưng bừng của ngày mừng
Con Chúa giáng trần không chỉ dành riêng cho những Kitô hữu
là những người tin vào Tin Mừng, tin vào việc
giáng trần của Con Thiên Chúa. Niềm vui ấy còn
được lan tỏa ra và
vươn tới các người không phải là Kitô hữu
nữa, khiến nó trở thành niềm vui chung của nhân
loại. Phảng phất trong niềm vui ấy là lời
mà các thiên sứ đã hát trong đêm thánh thiện này: “Vinh
danh Chúa cả trên trời. Bình an dưới
thế cho người thiện tâm” (Luc
Bình an, thiện tâm. Có lẽ
đây cũng là hai điều mà nhân loại ngày nay, hơn
bao giờ hết đang cần tới. Nhưng có lẽ
vì mong mỏi, kiếm tìm bình an, nên con
người lại bỏ mất đi chính sự bình an là
điều mà mỗi người cần phải có. Vì trong
cái xốn xang, lao đao, và bàng hoàng sửng
sốt ấy, nhiều người đã hiểu lầm ý
nghĩa của bình an, mà tưởng rằng đó là tình trạng
hòa bình của một dân tộc, hay chung toàn thế giới.
Thật ra, hòa bình không phải là món quà Con Chúa mang
xuống trần. Ngài không đem hòa bình,
mà đem sự bình an. Bởi vì nơi đâu có bình an, thì ở
đó có hòa bình. Ở một nghĩa nào đó, hòa bình
chỉ là hoa trái của bình an. Chính vì thế, thái độ
vội vã của các mục đồng đã không làm mất
đi sự bình an mà thiên sứ đã
loan báo cho họ. Ðặc biệt, khi họ cúi nhìn vào hang
đá, ở đó họ đã gặp Maria, Giuse và Hài Nhi. Ðó chính là tuyệt điểm của bình
an, vì Hài Nhi chính là Emmanuel - Thiên Chúa ở
cùng chúng ta. Ngài đã mang sự bình an từ
trời cao xuống với nhân loại.
Nhưng
để tìm được sự bình an
ấy là tâm hồn thiện tâm. Sự bình an
chỉ ở trong những tâm hồn thiện tâm. Tại
sao các thiên sứ lại không hát: Bình an
dưới thế cho người giầu sang. Cho người trí thức. Cho
người quyền uy. Hay cho bất cứ
một loại người nào, ngoài trừ người có
tâm hồn thiện tâm. Câu trả lời
không mấy khó khăn, khi chúng ta nhìn vào thế giới của
những kẻ thừa tiền, thừa của. Thế giới của những kẻ quyền uy.
Thế giới của những kẻ tự
cho mình học rộng, biết nhiều nhưng lại
không tin có Thiên Chúa. Thế giới của
những kẻ vô thần, duy vật. Những câu truyện
chung quanh các minh tinh màn bạc, tài tử
nổi tiếng tại Holliwood. Những câu truyện chung quanh các chính trị gia, những đại
gia, những nhà tỷ phú, triệu phú là những câu truyện
thường ngày mà chúng ta vẫn thường nghe hay bàn thảo
tới. Hôm nay một người tự tử
vì chán đời. Ngày mai một người
phải vào bệnh viện tâm thần vì dùng thuốc,
rượu hay chất kích thích quá liều lượng.
Ngày mốt một người sa lưới
pháp luật vì lạm dụng quyền hạn, tham vô, thâm thủng
công quỹ. Và rõ ràng là nơi những con người ấy
không có sự bình an.
Tôi
không tin là các mục đồng kể cả ba vua đã tìm
đến hang
Bình
an ố Thiện tâm. Tổng Giám Mục
Fulton Sheen đã suy niệm về biến cố Giáng Sinh qua
tinh thần này, theo đó: “Chúa Giêsu không
sinh ra ở giữ trời để con người đứng
thẳng. Ngài sinh ra trong hang bò lừa để con người
phải cúi mình nhìn vào. Ðó là một cử chỉ
khiêm nhường”. Cũng theo Ðức Tổng Giám Mục,
thì sở dĩ Maria, Giuse, các mục đồng và ba nhà
đạo sỹ tìm gặp được Hài Nhi, vì họ
đã khiêm nhường, và cúi nhìn vào hang đá.
Trong ngày Truyền Tin, Ðức Maria đã khiêm nhường
nhận mình là “nữ tỳ” của Thiên Chúa. Một
vai trò rất thấp hèn, mặc dù Tổng Thần Gabriel
đã chào mừng Mẹ là người “có phúc hơn mọi
phụ nữ”, vì sẽ được làm mẹ Con Ðấng
Tối Cao. Sự khiêm nhường của Mẹ
đã là một gương tự hạ cho bất cứ
ai muốn nhìn thấy, và muốn khám phá ra Thiên Chúa trong cuộc
sống, và trong cuộc đời của mình. Như lời Tổng Giám Mục Fulton Sheen, Chúa
không sinh ra ở giữa trời. Có
nghĩa là Ngài không dễ gì tìm gặp, mặc dù Ngài là Emmanuel
- Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Và để tìm gặp
được Ngài, chúng ta phải cúi nhìn vào hang
Thiện tâm, do đó không phải chỉ là một
điều kiện, nhưng nó còn là chính cuộc sống,
là lối sống của mỗi Kitô hữu. Nó là một trạng thái tâm linh không thể thiếu
vắng trong đời sống người Kitô hữu.
Vì như lời thiên sứ hát mừng Chúa Cứu Thế
trong đêm Ngài giáng trần, thì chính qua đây, mà bình an Thiên
Chúa đến với mỗi tâm hồn, và đến với
nhân loại.
Ðã
hơn 2000 năm Chúa giáng trần mà nhân loại vẫn còn
mò mẫm, lầm than, và khổ ải trong vũng lệ sầu,
chỉ vì con người đã không tạo điều kiện
để bình an của Chúa đến với tâm hồn mỗi
người, và với gia đình nhân loại. Ngược lại, con người vẫn cố
tạo cho mình một lối sống đi ngược lại
với điều kiện của bình an. Ðồng tính.
Hôn nhân đồng tính. Phá thai.
Ly dị. Chỉ bằng ấy những
hiện tượng này cũng đủ để con
người và nhân loại đi vào những lầm than, và
khốn khổ. Với quan niệm và lối sống này,
không cần phải dùng đến nguyên tử, cũng không
cần phải dùng đến những khí giới tối
tân để con người có thể tàn sát, và khống chế,
gây đau khổ cho nhau. Trong tận cùng sâu thẳm của
lương tri con người, những người chủ
trương và sống như vậy, liệu có được
sự bình an, và đời sống họ có đạt
được hòa bình chân chính khi tự ý tách rời và
đi ngược lại với lề luật của
Thiên Chúa?
Chúa đến với nhân loại. Hơn 2000 năm, Ngài đã đến và vẫn
còn hiện diện giữa chúng ta, vì Ngài là Emmanuel - Thiên Chúa
ở cùng chúng ta. Cùng với các mục đồng,
chúng ta hãy bảo nhau: “Chúng ta hãy tới