Hai điều kiện tiên quyết để theo
Chúa
Trên hành trình về Giêrusalem không chỉ có Chúa
Giêsu và các môn đệ
mà còn có
khá đông dân chúng đi
theo Người.
Đây không chỉ là hình ảnh
của các môn đệ hiện tại mà còn là
hình ảnh các môn đệ
trong tương lai của Chúa.
Trong bối cảnh đó, Chúa Giêsu
dạy họ về những điều kiện cần có để
trở nên môn đệ Người.
Rất thẳng
thắn, Chúa Giêsu nói với
dân chúng về hai điều
kiện tiên quyết cho hết những ai muốn đi
theo Người.
Hai điều kiện được gói gọn trong
hai động từ, đó là “dứt bỏ”
mọi sự và “vác” thập
giá bước theo Chúa Giêsu.
Trước hết,
người theo Chúa Giêsu cần phải dứt bỏ tất cả. Luca dùng
động từ Hylạp có nghĩa là “ghét” để diễn tả lối nói trong
ngôn ngữ Cựu ước vốn không có kiểu nói
so sánh. Như thế, chúng ta có thể
hiểu lời nói của Chúa
Giêsu trong ngôn ngữ thời đó không có nghĩa
Người cho phép hay khích lệ những ai theo Người thì phải xem nhẹ các mối
quan hệ gia đình.
Ngôn ngữ
thời đó cho phép chúng
ta hiểu kiểu nói mạnh mẽ của Chúa Giêsu trong thời
đại hôm nay là nếu ai
theo Người
mà yêu Người
ít hơn hay không thương Người hơn những người thân thì không
đáng làm môn đệ Người. Chúng ta để
ý động từ
ở đây có nghĩa là “yêu ít hơn”
và “không thương hơn” chứ không phải là ghét
bỏ. Rõ ràng là, Chúa
Giêsu không hề có ý dạy
chúng ta phải đoạn tuyệt với mọi mối quan hệ máu
mủ thiêng liêng trong gia
đình dòng tộc. Người mời gọi
chúng ta cần phải trân quý, nuôi
dưỡng và giữ gìn tất
cả các mối quan hệ ấy thông qua tình yêu tuyệt đối là Thiên Chúa.
Hơn ai hết, Chúa
Giêsu đã tự nguyện “dứt bỏ” điều mà hôm nay Người nói với dân
chúng. Người vốn là Thiên
Chúa, nhưng đã từ bỏ địa vị cao sang, mặc lấy thân xác yếu
hèn của con người, và cuối cùng chấp nhận khổ giá và
chết trên thập tự (x. Pl 2,
6-8).
Không chỉ
dứt bỏ mọi sự, trở nên trống
rỗng, người
môn đệ theo Chúa
còn phải vác thập giá theo Chúa
mỗi ngày trong đời sống của mình. Con đường lên Giêrusalem mà Chúa đang
đi chính là con đường dẫn đến thập giá, con đường dẫn đến đồi Canvê để rồi bỏ mạng tại nơi đó. Là môn đệ
Chúa, chúng ta đừng mong sẽ thoát
được những
gian lao
khốn khó, thoát những thập giá trong đời. Đơn giản bởi vì thập
giá trong đời sống của Kytô hữu được ví như cây
gậy dùng để leo
núi. Nó có
ích cho người
leo núi
bởi nó không chỉ có tác dụng
dò đường, giúp đỡ chúng ta khỏi
mỏi gối chồn chân, khỏi té ngã
và biết đâu còn bỏ
cuộc nữa.
Người leo núi cần
đến cây gậy để có thể chinh
phục đỉnh núi thế nào
thì người Kytô cũng nhờ cây thập
giá, qua cây thập giá để trở nên người môn đệ đích thực của Chúa, đạt tới nước trời như vậy. Không chỉ thế, vác thập giá mỗi ngày, người Kytô không chỉ trở nên đồng
hình đồng dạng với Chúa Giêsu- Đấng
đã chết trên thập giá để cứu rỗi nhân loại, mà còn tuyên
xưng niềm tin và rao truyền
niềm tin đó cho muôn người.
Từ bỏ mọi sự, vác thập giá bước theo Chúa Kytô
vẫn luôn là lời mời
gọi đòi hỏi những ai bước theo phải xác tín rõ
ràng, suy xét kỹ lưỡng
giống như dụ ngôn người
muốn xây tháp và ông
vua trước lúc đi giao
chiến, để tránh tình trạng
liều lĩnh, nhắm mắt đưa chân, không có định
hướng.
Một khi chúng ta đã
suy xét kỹ
càng, không để mình vấn vương bất cứ chuyện gì, ý thức bước theo Chúa bằng
một lối đi đầy ngỡ ngàng, một lối đi cần có niềm tin, tình yêu và
quyết tâm, chúng ta sẽ
vui vẻ dấn thân cũng như chấp nhận mạo hiểm để theo Chúa – Đấng là nền tảng,
là trọng tâm, là nguồn
mạch và là tuyệt đối của đời sống chúng ta.