Họ mở các
kho tàng ra
Một trong những dụ ngôn của
Aesop như sau: Một bé gái
đang ngồi bên cạnh bức tường, thì đột nhiên, có một
con cóc ló ra từ một
cái hang. Cô bé này liền
trải chiếc khăn quàng lụa của mình ra trước
mặt con cóc, đây là loại
vải mà con cóc rất thích
được bước
lên đó. Ngay khi vừa
nhìn thấy chiếc khăn quàng, con cóc liền quay trở vào hang, và trở
ra ngay, mang theo
một vương miện nhỏ bằng vàng đính trên chiếc khăn quàng, rồi lại quay trở về hang.
Ngay tức khắc, cô bé liền
cầm lấy cái vương miện, và bỏ vào túi.
Ít lâu sau,
con cóc lại trở ra, nhưng
khi không nhìn thấy vương miện trên chiếc khăn quàng, thì con cóc liền
bò lên bức
tường, nó cứ đập cái đầu nhỏ xíu của
nó vào bức
tường một cách đầy đau khổ, cho đến cuối cùng nó bị vỡ
đầu và chết. Nếu cô bé cứ
để cái vương miện
ở nguyên tại chỗ, thì chắc chắn con cóc sẽ còn
mang thêm những kho tàng của nó ra khỏi
hang nữa.
Mục đích
của câu chuyện ngắn này cho thấy
rằng mỗi người đều có một kho
tàng để chia sẻ. Vấn đề là: Làm thế nào
để chia sẻ kho tàng
đó ra. Điều này đòi hỏi
nhiều sự kiên nhẫn. Bí quyết hệ tại ở việc chia sẻ một
cách tự nguyện. Không có lý do nào
để bắt buộc mọi người phải hy sinh. Nếu bạn
lấy đi những thứ của người khác, thì chúng
bị nghèo nàn đi. Nhưng nếu bạn trao tặng chúng, thì chúng
lại được
phong phú lên. Con người về căn bản đều tốt, nhưng nếu họ đi vào vương
quốc của tình yêu, thì
họ phải đánh thức và kêu gọi
tấm lòng tốt này.
Ở đây, Lễ Giáng Sinh đến hỗ trợ chúng ta. Nếu Con Thiên Chúa đến
trong sự giàu sang, thì Người càng làm cho chúng
ta ý thức về sự nghèo hèn của
mình. Từ đó, Người
sẽ khơi gợi một cảm giác thèm thuồng nơi chúng ta, và làm
huỷ hoại tâm hồn chúng
ta. Nhưng Người đã đến trong sự yếu đuối, do đó, Người càng làm cho chúng
ta ý thức về sự giàu có của
mình. Sự nghèo khó của Người khơi gợi nơi chúng ta một cảm
giác thương xót, từ đó,
mang tâm hồn chúng ta đến với sự sống. Khi nhìn vào cảnh
nghèo hèn của Hài Nhi Vua Vũ
Trụ, giúp chúng ta biết
cởi mở tâm hồn của
mình ra.
Chính sự
nghèo hèn của Đức Giêsu đã làm
cho các đạo
sĩ mở ra kho báu
của họ, gồm có vàng,
nhũ hương và mộc dược,
đặt tất cả trước mặt Người. Thay vì bị nghèo nàn đi,
các đạo sĩ lại được trở nên giàu có.
Chính nhờ biết cho đi, mà
chúng ta trở nên phong
phú, bởi vì thông qua sự
cho đi, chúng ta phát
hiện được
sự phong phú của bản
thân mình.
Lễ Hiển
Linh thách thức chúng ta cởi mở
tâm hồn của mình ra. Khi biết cởi mở tâm hồn,
là bắt đầu biết sống. Đức Giêsu không cần đến những quà tặng của chúng ta. Nhưng người khác có thể cần
đến. Người mong muốn chúng ta chia
sẻ chính bản thân chúng ta cho
người khác.
Và nếu nhờ được biết Chúa Giêsu, mà
chúng ta có khả năng
mở ra kho tàng của
tâm hồn mình ra, và
chia sẻ cho người khác, thì chính
chúng ta cũng sẽ cảm thấy mình được trở nên phong
phú.