Giới luật yêu thương

Trước khi ra đi chịu chết, Chúa Giêsu đă gửi gấm những tâm sự cuối cùng cho các môn đệ. Ngài đă trăn trối cho các ông, cũng như cho chúng ta một sứ điệp quan trọng mà mỗi người phải đem ra thực hành trong cuộc sống. Ngài nói: Các con thân mến, Thầy chỉ c̣n ở với các con một thời gian ngắn nữa mà thôi, nên Thầy ban cho các con một điều răn mới, đó là các con hăy yêu thương nhau, như Thầy đă yêu thương các con.

 

Như chúng ta đă biết: giới răn thứ nhất đó là ḷng kính mến đối với Thiên Chúa. Tuy nhiên, giới răn thứ hai cũng quan trọng như giới răn thứ nhất, đó là t́nh yêu thương đối với anh em.

 

Thế nhưng, nếu kiểm điểm lại cuộc sống, chúng ta thấy ḿnh đă thực hiện hai giới răn ấy như thế nào? Bởi v́ tất cả đều xuất phát từ ḷng mến Chúa và t́nh yêu người. Tất cả mọi lời khuyên nhủ và ngăn cấm cũng chỉ là kết quả đương nhiên của hai giới răn ấy mà thôi.

 

Đúng thế, nếu chúng ta thực sự yêu thương anh em, hẳn chúng ta sẽ không c̣n thù oán và ghen tương, hẳn chúng ta sẽ sẽ không c̣n nói hành và nói xấu, hẳn chúng ta sẽ không c̣n gian tham và bất công. Trái lại, trong mọi hoàn cảnh, chúng ta đều cố gắng chia sẻ và giúp đỡ họ. Trong chiều hướng đó, chúng ta mới hiểu được lời nói sâu xa của thánh Augustinô:

-         Ama et fac quod vis, nghĩa là hăy yêu và hăy làm điều ḿnh muốn.

 

Sở dĩ như vậy, v́ tất cả những hành động xuất phát từ t́nh yêu thương đều có giá trị riêng của chúng. Không phải chỉ trong ngày sau hết chúng ta mới bị xét xử về t́nh yêu thương, mà hơn thế nữa, ngay từ bây giờ t́nh yêu thương đă trở thành dấu chỉ của người môn đệ Chúa. Không có t́nh yêu, th́ mọi hành động chỉ là tiếng năo bạt ầm vang, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán ǵ. Chính v́ thế, Chúa Giêsu đă phải nhấn mạnh: Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con yêu thương nhau.

 

Như vậy, t́nh yêu thương vừa là một điểm đặc sắc nhất của người Kitô hữu, vừa là một bảo chứng chắc chắn nhất cho niềm hạnh phúc đời đời.

 

Thực vậy, hẳn chúng ta c̣n nhớ lời Chúa phán trong ngày phán xét. Với những người lành, Ngài bảo: Hỡi những kẻ đă được Cha Ta chúc phúc, hăy đến lănh lấy phần thưởng đời đời đă được sắm sẵn cho các ngươi từ muôn ngàn thuở trước, v́ khi Ta đói, các ngươi đă cho ăn. Khi Ta khát, các ngươi đă cho uống, Khi ta ḿnh trần, các ngươi đă cho mặc. Khi Ta đau yếu và bị cầm tù, các ngươi đă viếng thăm.

 

Vậy lúc này đây, chúng ta đang thuộc về nhóm người nào: nhóm người lành hay nhóm kẻ dữ? Nhóm chiên hay nhóm dê? Nhóm ở bên phải hay nhóm ở bên trái? Nhóm được chúc lành hay nhóm bị chúc dữ? Nhóm được ân thưởng hay nhóm bị trừng phạt?

 

Từ đó, hẳn chúng ta đă nhận ra điều ǵ cần phải làm ngay? Đó là t́nh yêu thương. Điều ấy tuy dễ dàng, nhưng lại vô cùng quan trọng,bởi v́ nó sẽ ấn định số phận đời đời của mỗi người chúng ta. Tuy nhiên, yêu thương bằng miệng lưỡi, bằng lời nói mà thôi chưa đủ, điều quan trọng và cần thiết, đó là phải biểu lộ t́nh yêu thương ấy bằng những việc làm cụ thể.

 

Bác tài xế của Đức Thánh Cha Phaolô VI kể lại rằng: Có một cụ già chẳng may bị mất một con lừa. Cụ ta bèn viết thư xin Đức Thánh Cha giúp đỡ, lúc bấy giờ ngài mới chỉ là một vị Tổng Giám Mục. Sau khi biết được giá mua của một con lừa, ngài liền gửi số tiền ấy cho cụ già.

 

Là một vị Hồng Y, bận rộn nhiều công chuyện lớn lao, thế mà ngài vẫn không quên những nhu cầu nhỏ bé cần phải giúp đỡ cho những kẻ bất hạnh. Chính v́ những hành động nhỏ bé này mà người ta xác định được t́nh yêu thương chân thành của người Kitô hữu. Một linh mục ở Milan cũng đă nhận xét: Tôi thường thấy đức Hồng Y quỳ gối chăm sóc cho những người nghèo túng và bệnh tật.

 

Với chúng ta cũng vậy, Hăy biểu lộ t́nh yêu thương của chúng ta đối với những người chung quanh bằng những việc làm cụ thể, bởi v́ chính những việc làm cụ thể này sẽ là như một tấm vé để chúng ta được đón nhận vào Nước Trời.