Giáo Hội chia sẻ t́nh thương – Cố Lm Hồng Phúc

GIOAN phác họa bối cảnh của bài Phúc Âm hôm nay: căn nhà Tiệc ly nơi Chúa và các môn đệ dùng bữa cuối cùng. Bầu khí ngột ngạt v́ Giuđa con người phản Thầy bán Chúa c̣n ở đó. Sau khi bị Thầy tế nhị vạch mặt, Giuđa đứng dậy bỏ ra. “Trời đă tối!” Chúa Giêsu như trút được khối nặng; t́nh thương không c̣n bị dày ṿ bởi phản bội, Ngài kêu lên: “Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển với Người”.

 

Giờ Ngài đă đến. Cả cuộc đời của Chúa đều hướng vọng về giờ này. Giờ đau thương nhưng cũng là giờ vinh hiển. Giờ tử nạn nhưng cũng là giờ sống lại. Mầu nhiệm Thánh giá và mầu nhiệm khải hoàn vẫn gắn liền với nhau, mà chúng ta cùng tuyên xưng trong mỗi thánh lễ: “Con tuyên xưng Chúa đă chết đi, con tuyên xưng Ngài đă sống lại, con mong đợi Ngài lại đến”.

 

Trong giờ quan trọng đó, giờ gặp gỡ để biệt ly: “Thầy chỉ c̣n ở với con ít nữa thôi”, Chúa Giêsu đă bộc lộ tâm hồn và ban cho các môn đệ luật Bác ái thương yêu. Đây không phải chỉ là một răn giới chung như trong Cựu ước, mà là một lời di chúc: Giáo hội của Ngài phải là một Giáo hội chia sẻ T́nh Thương.

 

Trong đêm Thứ Năm Thánh này, Ngài muốn rằng các môn đệ phải sống tinh thần tập thể mà mối giây liên lạc khăng khít là t́nh bác ái yêu thương như Ngài đă thương yêu họ. “Như Thầy đă yêu thương các con, th́ các con hăy yêu thương nhau”. Mối t́nh ấy phản ảnh t́nh yêu Thiên Chúa, bắt nguồn từ T́nh Yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con và tuôn chảy vào chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần. Càng sống mật thiết với Chúa th́ càng biết thương yêu anh em, nhất là những người nghèo khổ.

Mẹ Têrêxa, Ấn độ nói với các tập sinh: “Chúng con đă được rước Chúa trong Thánh Thể, bây giờ hăy đi sờ đụng Chúa trong người nghèo khổ. Chúng ta là những người chiêm nghiệm trong hoạt động. Chúa không đ̣i chúng ta phải thành công, nhưng phải chung thành, yêu mến” (Messagère de l’Amour de Dieu – Edouard Le Joly).

 

Đức Bác ái không phải là một lời khuyên mà là một lệnh truyền, hơn nữa là một điều răn mới: “Thầy ban cho các con một điều răn mới là hăy yêu thương nhau. Như Thầy đă yêu thương các con th́ các con cũng hăy yêu thương nhau”. Chúa c̣n thêm rằng đây là một dấu chỉ: “Căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau”.

 

YÊU THƯƠNG anh em là sống tinh túy của Đạo. Có thể rằng trong vài đạo giáo có sự đọc kinh nhiều hơn đạo ta, như Hồi giáo với 5 lần kinh nguyện trong ngày hướng về La Mecca. Có thể có đạo giáo với sự hăm ḿnh phạt xác, diệt dục nhiều hơn ta như Ấn-độ giáo. Nhưng cái đặc điểm Đạo thánh ta phải là T́nh Yêu, “nhờ dấu ấy, người ta mới biết chúng con là đồ đệ Thầy”. Giáo hữu tiên khởi đă hiểu và đă thực thi bác ái đến độ mọi người chung quanh đều kêu lên: “Ḱa xem họ thương yêu nhau”.

 

Ngày nay, những người chung quanh ta, những “dân ngoại” của thời đại có quan niệm về chúng ta như vậy không

 

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết yêu thương nhau như Chúa đă yêu thương chúng con.