ĐỨC
MARIA CHỈ ĐƯỜNG CHO CHÚNG TA
(CN
IV MV B – Lc 1, 26-38)
Trinh nữ bối rối, v́ theo chiều dọc Kinh Thánh, mỗi khi con người khám phá ra ḿnh ở gần Thiên Chúa là họ cảm thấy sợ hăi. Họ nhận ra sự bé bỏng, hèn kém và gịn mỏng của ḿnh, rồi giật thót lên trước vinh quang và thánh thiện kỳ vĩ của Thiên Chúa và từ đó họ cảm thấy không thể nào sánh nổi trước sự uy nghi khôn lường của Ngài.
Trinh nữ, theo Kinh Thánh, là người có t́nh yêu không
chiếm hữu, tự hủy và hiến dâng. Thế cho
nên, Maria đă tự hỏi ḿnh chỉ là một thiếu
nữ quê mùa, nghèo hèn, côi cút, yếu đuối thật ḥan
toàn bất xứng trườc lời chào ḿnh là một “Đấng
đầy ân sủng”.
Trước những biểu lộ thật sự
khiêm hạ trên ánh mắt, qua sắc mặt, trong suy tư
và lời nói của trinh nữ, sứ thần vẫn
trịnh trọng cung kính như một Đấng cao
trọng: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, v́ bà
đẹp ḷng Thiên Chúa”. Sau đó, sứ giả của
Thiên Chúa thông báo cho biết về kế hoạch mà Thiên Chúa
chọn Maria thụ thai Đấng Cứu Thế, trinh
nữ lại càng đơn sơ thẳng thắn nói
với sứ thần: “Việc ấy xẩy ra cách nào v́
tôi không biết đến việc vợ chồng” (Lc 1,
34).
Chỉ vài từ ngắn gọn thưa gửi
nhẹ nhàng trên, với cảm nghiệm của tôi, Maria
đă nói lên được tấm ḷng chân thành của ḿnh
v́, tuy chị đă thành hôn với Giuse nhưng chưa bao
giờ và sẽ không bao giờ chị sống chung
đụng xác thịt với vị hôn phu. Và rồi
nếu mang bào thai Giêsu, th́ sẽ phải ăn nói thế
nào với đấng phu quân của ḿnh.
Trước những bộc lộ thành thật
về chiều sâu nội tâm, vừa tinh tuyền thánh
thiện với ḷng trọn vẹn hiến dâng cho Thiên Chúa,
vừa hài ḥa mang đầy t́nh thương với tha nhân,
sứ giả của Thiên Chúa quả mừng rỡ và Ngài
đă phân tích sự thụ thai Giêsu bằng quyền
năng của Thánh Thần và, “v́ đối với Thiên
Chúa, không có ǵ là không thể được”, nên sứ
thần Gabrien dẫn chứng quyền phép của
Đấng Tối Cao đối với bà chị họ
hiếm muộn là Êlisabeth để tăng thêm niềm tin
cho Maria.
Sau khi đă đối thoại thoải mái với
nhau và với lời mời gọi tự do của Maria
trước t́nh yêu của Thiên Chúa, đồng thời tin
tưởng vào quyền năng hóa giải sự ngộ
nhận với Giuse, trinh nữ Maria đă mạnh dạn
thưa với sứ thần rằng: “Vâng, tôi đây là
nữ tỳ của Thiên Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như
lời sứ thần nói” (Lc 1, 38)
Từ lời xin vâng trong sự tự do đáp
trả của Maria, một trinh nữ nghèo hèn, nhỏ bé,
đơn sơ trong trắng nhưng đă sống
trọn vẹn “đẹp ḷng Thiên Chúa”, Con Một
Thiên Chúa nhập thể làm người trong cung ḷng Mẹ
Maria.
Quả thật, ĐHY Joseph Ratzinger viết trong “Thiên
Chúa và Trần Thế” như sau: “việc chọn cái bé
nhỏ là nét đặc thù trong lịch sử Thiên Chúa
với con người. Cái đặc thù đó ta thấy
trước hết qua việc Ngài chọn trái đất,
một hạt bụi trong vũ trụ, làm nơi hành
động; trong đó dân tộc yếu đuối như
Israen lại được chọn để mang lấy
lịch sử của Ngài; rồi Nagiarét, một chốn
ḥan toàn không ai biết đến, trở thành quê
hương Ngài; và rồi cuối cùng Con Thiên Chúa lại
sinh ra ngoài làng Bêlem, trong một chuồng súc vật. Tất
cả như một sợi chỉ đỏ.
Chúa dùng đơn vị đong đo duy nhất là
t́nh yêu để đổi lại thói kiêu căng của
con người. Kiêu căng chính là hạt nhân, là nội dung
chính của mọi tội lỗi, nghĩa là của cái
tự-coi-ḿnh-muốn-bằng-Thiên Chúa. T́nh yêu, trái lại
không phải là tự cao, mà tự hạ. T́nh yêu cho thấy
chính lúc hạ ḿnh là lúc ta vươn lên. Chính khi ta hạ
ḿnh, khi ta trở nên đơn giản, cúi xuống với
kẻ đói rách, nghèo hèn, khi đó ta mới thật lên cao.
Chúa trở nên bé nhỏ, để đưa con
người dương dương tự đắc
trở về lại đúng chỗ của nó. Xem thế
th́ quy luật của sự bé nhỏ là khuôn thước
nền tảng của hành động Thiên Chúa. Quy luật
đó giúp ta nhận ra bản chất Thiên Chúa, và cả
chính bản chất của ta.”
Và trong một bản văn khác, ĐHY viết
tiếp: “Và chỉ trong Con Người Mẹ Maria mà chúng ta
trở thành Hội Thánh. Ngay cả chính nguồn gốc,
Hội Thánh không phải được làm ra, nhưng là
sinh ra. Hội Thánh sinh ra khi Đức Mẹ đáp “xin
vâng”. Đây là ước mong sâu thẳm nhất của Công
Đồng Chung Vaticanô II: Hội Thánh thức tỉnh trong
tâm hồn chúng ta. Đức Maria chỉ đường
cho chúng ta” (Giáo Hội học trong Công Đồng Vaticanô
II).
Lễ Giáng Sinh sắp tới, khi chiêm ngắm
Đức Maria trong sự cao cả nhưng đơn
sơ của một tâm hồn luôn hướng về Chúa,
mỗi người chúng ta hăy nh́n lại ḿnh, và tự
hỏi sự chờ đợi, sự sẵn sàng của
chúng ta như thế nào, trước t́nh yêu cao cả
của Thiên Chúa, khi ban Con Một của Ngài nhập thể
hầu cứu độ nhân loại.
Từ sự lắng nghe và diễm phúc chiêm ngắm
Đức Mẹ trong thinh lặng, từ trong tâm hồn,
tôi trào lên lời cầu đẹp đẽ của thi
sĩ Paul Claudel:
“Lạy Mẹ Chúa Giêsu,
v́ không có ǵ để dâng cho Mẹ và cũng chẳng
xin Mẹ điều ǵ.
Con chỉ ngắm nh́n Mẹ thôi, ôi lạy Mẹ,
Ngắm nh́n Mẹ và khóc lên v́ hạnh phúc (...)
Con không nói ǵ cả, nhưng con chỉ ngắm nh́n
dung nhan Mẹ,
Để tim con hát vang trong ngôn ngữ riêng của nó.
Con không nói ǵ cả, nhưng con chỉ hát thôi,
Bởi v́ trái tim con tràn ngập tâm t́nh của Mẹ.
Amen.
Phêrô Vũ văn Quí CVK64
Email: peterquivu@gmail.com