Chúng ta vừa nghe qua câu
chuyện phiêu lưu của ba nhân vật quan trọng
nhất của Thánh Kinh, đó là Isaia, Phaolô và Phêrô. Cả ba
đă gặp Chúa trong những biến cố lạ lùng,
để rồi sau đó đă hy sinh cả cuộc
đời cho Ngài. Vậy th́ cuộc
phiêu lưu ấy như thế nào?
Đối với Isaia,
Thiên Chúa đă kêu gọi ông trong một thị kiến khác
thường.
Ông thấy vinh quang Thiên Chúa bằng một cảnh sắc
hùng vĩ, với các thiên thần
đứng chầu và không ngớt tung hô. Một
cảnh tượng uy nghiêm và trang trọng.
Đối với Phaolô,
Thiên Chúa đă tỏ ḿnh ra cho ông một cách trực
tiếp hơn. Sau khi đă kể lại những người đă
được Đức Kitô phục sinh hiện
đến, ông cũng cho biết là Đức Kitô cũng
đă hiện ra với ông v́ lúc đó ông đang bắt
bớ Giáo hội, nhưng là do t́nh yêu Thiên Chúa thúc
đẩy. Lần hiện ra này đă là
một biến cố quan trọng trong đời sống
của ông.
C̣n Phêrô và các bạn th́
đă bị bắt lấy đang lúc làm việc và đă
thấy được quyền năng của Đức
Kitô qua mẻ cá lạ lùng. Biến cố đó đă làm cho ông và các
bạn ông tin theo Ngài. Như
vậy, Thiên Chúa đă dùng ba cách thức khác nhau để mạc
khải, để tỏ lộ ḿnh ra.
Đối với Isaia th́
Thiên Chúa là một Đấng vinh quang. Đối với
Phaolô th́ Đức Kitô là chủ của sự sống, c̣n
đối với Phêrô, th́ Ngài là Chúa của tạo vật.
Đối với mỗi vị, Ngài tỏ ra là một
người khác, vừa thu hút lại
vừa chế ngự. Vừa có vẻ như xa xôi nhưng
lại rất gần gũi. Gặp gỡ họ bằng những lời mời
gọi mănh liệt nhất và trong những ǵ là sâu xa
nhất. Ngài đến với họ như
để hoàn thành một cách sung măn niềm ước
mơ đă có từ lâu trong tâm hồn họ.
Đồng thời trong
cuộc gặp gỡ này, cả ba đều có cùng một
phản ứng, vừa bất ngờ lại vừa
mạnh mẽ. Các ông đều cảm thấy ḿnh
bất xứng và hổ thẹn.
Isaia đă kêu lên:
- Vô phúc cho tôi, tôi chết mất v́
lưỡi tôi nhơ bẩn.
Phaolô th́ tự thú:
- Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong
các tông đồ và không xứng đáng với danh hiệu
ấy, v́ tôi đă bắt bớ Hội Thánh của Thiên
Chúa.
C̣n Phêrô th́ thưa lên
với Chúa Giêsu rằng:
- Lạy Thầy, xin Thầy hăy xa tránh tôi v́
tôi là kẻ tội lỗi.
Giữa lư tưởng cao
cả mời gọi họ và con người yếu
đuối của họ có một hố sâu cách biệt,
làm cho họ cảm thấy ḿnh bất lực và muốn
đẩy Thiên Chúa ra xa. Trước mặt
Thiên Chúa, con người đều cảm thấy sợ
hăi và xấu hổ. Thế nhưng chính Ngài sẽ hành
động để nâng đỡ sự yếu hèn
của con người.
Miệng lưỡi
của Isaia đă được tinh luyện bằng than
hồng. Phaolô được biến đổi bởi
ơn Chúa. C̣n Phêrô, người đánh cá xui xẻo,. th́ cảm thấy
như được an tâm để dấn thân vào công việc
mới. Như thế mỗi người
đều được Thiên Chúa tái tạo và chấp
nhận vào chính lúc mà họ cảm thấy bất xứng
và thất vọng nhất. Từ đó họ cảm
thấy cả con người và cuộc đời họ lệ
thuộc vào Thiên Chúa. Nên họ hoàn toàn phó thác,
để Thiên Chúa thực hiện những ǵ Ngài mong
muốn nơi họ. Họ chỉ c̣n biết theo Ngài và tuân phục Ngài.
Để đáp trả
lời mời gọi của Thiên Chúa, th́ Isaia đă trả
lời:
- Này tôi đây, xin hăy sai tôi.
Phaolô th́ nói:
- Tôi đă chịu khổ nhọc nhiều
hơn những người khác.
C̣n Phêrô và các bạn th́
đă bỏ chài lưới, ghe thuyền mà đi theo Chúa Giêsu.
Sự sợ hăi đă
nhường chỗ cho niềm tin tưởng tuyệt
đối vào Thiên Chúa. Tin tưởng v́ Thiên Chúa chính là tất
cả những ǵ chúng ta muốn và Ngài sẽ làm cho chúng ta
trở nên như thế, v́ nếu không có Ngài chúng ta không là
ǵ cả.
Cuộc phiêu lưu của
ba đấng trên đây, phải chăng cũng là cuộc
phiêu lưu của mỗi người chúng ta. Thiên Chúa nói
với chúng ta bằng nhiều cách. Thiên
Chúa đến với chúng ta bằng nhiều ngả
đường.
V́ thế, cần phải
chăm chú lắng nghe và t́m hiểu. Có những lúc
chúng ta cảm thấy bối rối và lo sợ, nhưng
đừng vội thất vọng ngă ḷng, bởi v́ Chúa
sẽ nâng đỡ và phù trợ. Điều cần
thiết đó là, hăy sẵn sàng từ bỏ và vâng phục
Ngài.