Odette, một cô gái xinh đẹp, sinh ra trong
một gia đ́nh quư tộc ở nước Bỉ.
Năm 17 tuổi, cô quyết định đi tu, nhưng
chỉ vài ngày sau khi lănh áo ḍng, cha mẹ cô đến
bắt trở về. Từ lâu, cha mẹ
đă có ư gả cô cho lănh chúa Simon ở một lâu đài
gần đó.
Vốn biết cô con cái cưng không muốn
lập gia đ́nh nên cha mẹ cô đă chuẩn bị hôn
lễ một cách kín đáo. Một buổi sáng đẹp
trời cô thức giấc v́ sự ồn ào lạ
thường của lâu đài. Vèn màn nh́n qua cửa sồ,
cô ngạc nhiên thấy xe hoa lộng
lẫy đang tiến vào khuôn viên trước lâu đàu. Hỏi đầy tớ, cô mới biết
người ta đang chuẩn bị lễ cưới cho
cô. Kế đó, các người hầu
vào pḥng trang điểm và mặc áo cưới cho cô. Họ đưa cô xuống nhà nguyện của
lâu đài. Nơi đây, có đông
đủ quư khách, và linh mục tuyên úy của lâu đài
cũng đă nghiêm chỉnh chờ sẵn.
Nghi lễ đến
phần giao ước. Vị chủ tế hỏi Odette có muốn
nhận Simon là chồng theo luật Giáo
Hội không? Cô đă dơng dạc tuyên bố
“Con không nhận lănh chúa Simon cũng như bất cứ
người nào làm chồng, bởi v́ t́nh yêu và đức
tin của con đă hiến dâng hco Chúa Kitô từ lâu rồi.
V́ thế, không một t́nh yêu nào, cho dù sự hăm dọa
có thể tách con khỏi t́nh yêu Chúa Kitô là bạn trăm
năm duy nhất của đời con”.
Sáng hôm sau, không thấy con
gái xuống vườn đi dạo như thường
lệ, cha cô gơ cửa vào pḥng cô. Odette đang
gục đầu trên vũng máu. Ông đáu đớn
nh́n con và hiểu ngay ư định của Odette. V́ muốn hủy hoại sắc đẹp
của ḿnh nên cô đă dùng gươm cắt chiếc
mũi xinh đẹp của cô. Khi hồi tỉnh lại,
được hỏi lư do tại sao cô làm như vậy?
Cô thản nhiên đáp: “Như thế sẽ không ai cấm
cản con đi theo Chúa Kitô nữa”.
Thật vậy, khi vết
thương đă lành, cô được phép nhập tu
viện. Ba năm sau đó, nữ tu Odette được
chị em chọn làm tu viện trưởng lúc mới 23 tuổi.
Thưa anh chị em,
Cử chỉ táo bạo và xem ra như
điên rồ của Odette là bằng chứng hùng hồn
nhất về ḷng tin và t́nh yêu của cô đối với
Chúa Kitô. Và để trung thành tuyệt đối với
t́nh yêu ca cả đó, cô đă sẵn sàng hy sinh tất
cả: cha mẹ, tiền tài, danh vọng, chức
quyền, sắc đẹp và chính đời sống
của cô nữa.
“Ai theo Tôi mà không dứt
bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả
mạng sống ḿnh nữa, th́ không thể làm môn đệ
Tôi được”.
Cuộc đời con người là một
chuỗi những chọn lựa. Những
chọn lựa đan thành đời riêng của mỗi
người. Đối với
người kitô, chọn lựa là đáp lại tiếng
Chúa đang vang lên trong ḷng ḿnh từng giây phút trong cuộc
sống. Đôi khi nh́n lại những chọn lựa
hằng ngày, chúng ta chợt giật ḿnh, v́ thấy chúng ta
thường chọn ḿnh: sở thích của ḿnh, hạnh
phúc của ḿnh, tự do của ḿnh. Chúng ta
chọn tất cả những ǵ ít nhiều dính dáng
đến bản thân. Trong khi Kolbe chọn chết
thay cho bạn tù torng trại tập trung Đức
Quốc Xă, Cha Đamien chọn hiến thân cho người
phong cùi ở đảo Molokai, Mẹ Têrêsa chọn săn sóc
cho những người hấp hối ở Calcutta. Và chúng
ta hăy chọn cho ḿnh một cách sống để diễn
tả niềm tin và t́nh yêu vào Chúa Kitô Tử Nạn và
Phục Sinh.
Chọn lựa là phải
từ bỏ.
Người ta không thể bắt cá hai tay.
Người ta không thể phục vụ hai
chủ. Cũng không được
đặt Chúa ngang hàng “cá mè một lứa” với tất
cả những cái khác để chọn lựa. Chúa phải được đặt trên tất
cả. Chọn Chúa la phải từ
bỏ tất cả những cái khác. Không
được coi những liên hệ t́nh cảm gia đ́nh
hơn Chúa. Không được coi
tiền của vật chất hơn c. không
được coi mạng sống ḿnh hơn Chúa. Chúa
đ̣i hỏi những người theo
Chúa phải dành cho Ngài quyền ưu tiên trên tất cả
mọi cái khác. Bất cứ điều ǵ
đi ngược lại hoặc ngăn cản quyền
chọn lựa ưu tiên đó đều phải bị
loại trừ. Không thể đi theo Chúa, nếu chúng
ta không yêu Chúa hơn tất cả những người thân
yêu của chúng ta, dù là cha mẹ, anh chị em, và yêu Chúa
hơn cả chính bản thân ḿnh, hơn cả mạng
sống ḿnh nữa: “Ai muốn cứu lấy sự
sống ḿnh th́ sẽ mất, c̣n ai liều mạng sống
ḿnh v́ Thầy, th́ sẽ cứu được sự sống”
(Lc 9,24).
-
Một người con tốt nghiệp
Đại học Sư phạm muốn đi phục
vụ những con người như bị bỏ rơi
ở một nơi xa thành thị, đường đi
khó khăn, trắc trở, thiếu thốn đủ
thứ, từ cái ăn đến
nước uống… Người mẹ khóc lóc cản
ngăn, sợ con cực, con khổ…
-
Một công nhân làm trong một xí nghiệp.
Người công nhân biết rất rơ nội vụ tiêu
cực làm thiệt hại nặng nề tài sản của
nhân dân. Im lặng để được yênt hân hay
tố giác theo tiếng nói của
lương tâm, của lẽ phải, nhưng lại
liều ḿnh chuốc họa vào thân…
Theo Chúa trong những
trường hợp nầy là một thử thách, là
thập giá. Nhưng đằng sau thử thách, đằng sau
thập giá là cuộc sống mới trong vinh quang.
Anh chị em thân mến,
Khách quan mà nói, lời
mời gọi của Chúa Giêsu thật là ngược
đời và khó chấp nhận. Những
lời đó vẫn làm khó chịu không ít người.
Nhưng cũng những lời tuyên bố
ngược đời đó vẫn không ngừng lôi
cuốn bao người khác dấn thân vào một cuộc
phiêu lưu không biết đâu là giới hạn.
Chúng ta có thể hiểu và sống theo lời mời gọi của Chúa Giêsu, khi
chúng ta khám phá ra được t́nh yêu của Thiên Chúa
đối với chúng ta. T́nh yêu đó bao la,
vô điều kiện, vô vụ lợi. Khi chúng ta
cảm nghiệm được t́nh yêu đó bằng chính
cuộc sống đời thường của một con
người, th́ lúc đó chúng ta mới thấy Chúa Giêsu có
lư. Và chúng ta cũng có lư khi dấn thân vào
việc thực hiện những hy sinh, từ bỏ.
V́ t́nh yêu và chỉ v́ t́nh yêu mà thôi, những
từ bỏ, hy sinh tự nguyện của chúng ta mới
có giá trị vĩnh cửu. Nói cách khác, nếu chúng ta
yêu Chúa thật sự th́ chẳng những chúng ta không
ngần ngại mà c̣n sung sướng được chia
sẻ thập gái với Chúa Giêsu. Vui
sướng chấp nhận từ bỏ, hy sinh,
khước từ của cải, danh vọng, quyền
lực, để chứng tỏ chúng ta yêu Chúa thật
sự, không giả dối “t́nh yêu không có hy sinh, chưa
phải là t́nh yêu thứ thiệt”.
Tuy nhiên, thưa anh chị em,
Cần phải suy nghĩ, đắn đo
cẩn thận trước khi quyết định theo con đường Chúa Giêsu mời
gọi. V́ đây là một chọn lựa
hết sức quan trọng. Nó liên hệ
đến cả cuộc đời chúng ta. Đă
bước chân theo Chúa th́ phải theo
đến kỳ cùng. Không chấp nhận
bỏ cuộc, dừng lại hay thối lui. Theo Chúa
cần phải bền gan vững chí đến cùng mới
được, như Chúa đă nói: “Ai bền đỗ
đến cùng mới được cứu độ”. Theo Chúa không phải là vấn đề của
lợi lộc trước mắt mà là vấn đề
của t́nh yêu. Yêu là trung thành. Yêu là cho đi, cho đi từ từ, cho đi
mại, cho đi cả mạng sống. Đó mời là t́nh yêu lớn nhất, xứng
đáng với t́nh yêu của Thiên Chúa. Đó cũng là
biện chứng của Tin Mừng: cho đi là nhận
lănh, quên ḿnh là t́m lại ḿnh, chết là sống, tử
nạn là phục sinh muôn đời.