Ba cha con
Câu chuyện về đứa con phung phá, c̣n có thể được gọi là câu chuyện về tấm ḷng của một người cha, hay nói đúng hơn là câu chuyện về ba cha con.
Thực vậy người con thứ chỉ là một tay giang hồ hèn nhát. Phải chi nếu v́ thương cha nhớ mẹ mà anh ta trở về th́ c̣n khá, đằng này chỉ v́ đói khát, thèm ăn cả cám heo mà cũng chẳng được, thôi th́ đành trở về. Mà đă trở về th́ cũng phải ca mấy câu cho xong chuyện với ông già.
Nhưng người cha là một nhân vật tuyệt vời. Ông đă món mỏi chờ đợi kẻ đi hoang. Ông nuôi một con bê và ngày ngày ra tận ngoài đường trông ngóng. Bằng chứng là khi đứa con rách nát trở về th́ ông đă nhận ra nó tự đàng xa và chạy lại ôm choàng lấy nó mà hôn. Ông đă tha thứ cho nó từ lâu rồi, nên đâu có để ư đến sáu câu nó vội ca lên khi gặp ông. Ông truyền mặc áo đẹp cho nó, xỏ nhẫn và xỏ giày cho nó. Đây là những biểu tượng của người con trong gia đ́nh. Nó chỉ muốn làm đầy tớ để được ăn no, nhưng ông đă trả lại cho nó địa vị người con để được hưởng mọi quyền lợi. Rồi ông lại truyền giết con bê nuôi sẵn để thiết tiệc mừng đứa con như đă chết mà nay sống lại.
Nhân vật thứ ba của câu chuyện là người con cả. Anh ta là một người siêng năng, cần cù, hết ḿnh tận tuỵ với cha, nhưng lại tự ti và ích kỷ: Là con trưởng nhưng lại chỉ biết sống như một người đầy tớ, như một kẻ nô lệ, không ư thức rằng hễ đă là con th́ cũng có quyền thừa kế, nghĩa là được làm chủ gia tài của cha. Trái lại, anh ta chỉ biết làm công để được nuôi trong nhà ḿnh như một kẻ xa lạ. V́ không ư thức địa vị là con, là chủ của ḿnh, nên anh ta chẳng t́nh nghĩa ǵ với cậu em trai, đă không biết chia sẻ niềm vui của cha th́ chớ, anh ta lại c̣n trách móc hằn học ghen tương.
Bọn biệt phái khi nghe câu chuyện này th́ đă hiểu ngay cái ư nghĩa Chúa Giêsu muốn nhắm tới. Người cha là Thiên Chúa hay cũng có thể nói là chính Ngài. Đứa em giang hồ là những quân thu thuế và kẻ tội lỗi, mà Ngài thường ưu ái. C̣n cậu cả chính là họ. Bởi v́ họ thường lấy làm chướng tai gai mắt khi thấy Ngài đi lại và ăn uống với phường tội lỗi. Điều Chúa Giêsu khiển trách, đó là họ tuy đạo đức, chẳng hạn như đọc kinh nhiều, ăn chay lắm, nhưng lại thiếu ḷng nhân ái, thiếu t́nh thương người, và như vậy là thiếu chính cái mà Thiên Chúa đ̣i hỏi v́ Thiên Chúa đă phán: Ta muốn ḷng nhân từ chứ không phải của lễ.
Ngày nay, khi nghe đọc dụ ngôn này, không hiểu chúng ta, những người vốn tự hào là những con chiên ngoan, có dám can đảm nhận ra nơi ḿnh h́nh ảnh cậu cả hay không. Bằng chứng là vẫn thấy nhiều người sẵn sàng lên án, ném đá những người ngoại t́nh, những kẻ tội lỗi. Không thiếu những người được coi là đạo đức thánh thiện, lại rất khắt khe với kẻ tội lỗi. Tệ hơn nữa, người ta c̣n nhân danh sự thánh thiện của Thiên Chúa mà đ̣i xử phạt kẻ có tội.
Những thái độ trên hoàn toàn đi ngược lại tinh thần của Chúa Giêsu, Đấng đă đến để tỏ lộ ḷng nhân từ khoan dung của Cha chí ái. Qua đó, Chúa Giêsu nhắm thẳng vào những kẻ thiếu t́nh huynh đệ, cơi ḷng của họ chai đá, không biết cảm thông nỗi đau khổ của người khác và cũng chẳng biết chia sẻ niềm vui của Thiên Chúa, là được đón nhận những đứa con hư hỏng biết t́m đường trở về.
Để
kết luận, là những kẻ tội lỗi chúng ta hăy
can đảm trỗi dậy trở về cùng Chúa,
đồng thời cũng hăy có thái độ khoan dung
độ lượng với những kẻ tội
lỗi, như thái độ của Chúa Giêsu trong câu
chuyện chúng ta vừa nghe.