Bộc
lộ
Chúng ta hăy nh́n vào dụ ngôn của Đức Giêsu từ quan điểm của tâm hồn.
Một người cha có
hai người con trai. Mặc dù người con cả vâng
phục và chu toàn bổn phận,
nhưng anh lại khá nguyên tắc và xa cách. Anh ta là một
con người lạnh lùng. Trái ngược,
người con thứ nồng nàn và nhiều t́nh cảm.
Tuy nhiên, trong con người của anh ta, lại có tính cách
hoang đàng và vô trách nhiệm. Anh ta cứ nhất quyết
làm theo ư riêng của ḿnh, bất chấp
người nào khác có thể suy nghĩ ra sao. Một ngày kia, anh ta đă ích kỷ đ̣i
được chia phần gia tài thừa kế, và sau khi
đă nhận được, anh ta liền bỏ đi
phương xa. Tại đó, anh ta đă sống buông
thả một cách ngu xuẩn và bất chấp
mọi sự, cho những thú tính thấp hèn nhất nơi
con người của anh. Nhưng khi tiền bạc đă
cạn kiệt, anh mớiơ tự nhận thấy ḿnh không
c̣n bạn bè hoặc người nào giúp đỡ.
Đột nhiên, anh cảm thấy trống rỗng trong tâm hồn. Thế rồi sau khi đă nhận ra những việc ḿnh làm, ḷng anh tràn ngập nỗi cay đắng và căm ghét bản thân ḿnh. Tuy nhiên. Nỗi đau của bản thân đă giúp cho anh nhận ra được nỗi đau mà anh đă gây ra cho những người khác. Anh đă làm tan nát cơi ḷng của cha mẹ anh. Thế là anh quyết định quay trở về nhà. Anh ra đi với đôi bàn tay trống rỗng. Thứ duy nhất mà anh có được, đó là một trái tim khiêm tốn và hối lỗi. Và cha của anh vẫn đang chờ đợi anh. V́ quá lo âu, người cha không bao giờ rời khỏi nhà, bởi v́ ông cứ măi bận tâm đến người con trai hoang đàng của ḿnh. V́ thế, ngay khi nh́n thấy anh trở về, ông mới hoàn hồn. Và cuối cùng, hai cha con đă ôm chầm lấy nhau.
Nhưng sau đó, một điều đáng ngạc nhiên đă xảy ra. Khi đến gặp anh cả, người em chỉ phát hiện ra rằng người anh cả của anh không muốn nhận biết anh. Không hề có chỗ nào cho anh trong tâm hồn của người anh cả. Thay v́ vui mừng khi thấy người em trai của ḿnh trở về an toàn, th́ tâm hồn của người anh cả lại tràn đầy nỗi cay đắng và hằn học. Anh ta đă t́m cách chiếm được t́nh cảm của người cha thông qua bổn phận hơn là thông qua t́nh yêu. Thật đáng buồn, dường như thể anh ta chưa bao giờ đi vào tâm hồn của người cha, bởi v́ nếu đă đi vào đó được rồi, th́ tâm hồn của anh ta sẽ được mở rộng ra. Nhưng thay v́ được như vậy, th́ tâm hồn của anh ta lại vẫn cứ nhỏ bé, hẹp ḥi, lạnh lẽo và không muốn đón tiếp ai.
Câu chuyện về
đứa con hoang đàng là một câu chuyện về tâm
hồn: tâm hồn ích kỷ và tâm hồn quảng
đại, tâm hồn khép kín và tâm hồn cởi mở, tâm
hồn lạnh lùng và tâm hồn nồng nàn, tâm hồn tan
nát và tâm hồn vui mừng, tâm hồn không biết hối
cải và tâm hồn biết ăn năn, tâm hồn không
biết tha thứ và tâm hồn hay tha thứ, tâm hồn
miễn cưỡng và tâm hồn biết ơn.
Câu chuyện này mặc khải cho chúng ta quá nhiều về tính cách thất thường của tâm hồn con người. Khi đă nói và làm xong tất cả mọi sự rồi, th́ chính tâm hồn mới là đáng kể. Nhưng người ta có thể tóm tắt điều ǵ về tâm hồn? Tâm hồn là cái ǵ sâu thẳm nơi bản thân ḿnh. Đó chính là con người thật của tôi. Cảnh tối tăm của tâm hồn là đêm đen tối nhất so với tất cả. Một tâm hồn nặng trĩu là gánh nặng chán chường nhất. Một tâm hồn tan nát chính là vết thương sâu xa nhất.
Nhưng
dụ ngôn trên bộc lộ tính cách kiên định nơi
tâm hồn của Thiên Chúa nhiều đến thế nào.
Tâm hồn của Thiên Chúa không toả ra
sức nóng và hơi lạnh. Thiên Chúa không bao giờ
khép ḷng lại với bất cứ người con nào
của Người. Bất chấp họ có thể
rời bỏ mái nhà để đi xa đến đâu,
bất chấp họ làm ǵ, nếu họ quay trở
về, điều duy nhất mà họ có thể tin
chắc, đó là sự đón nhận nồng ấm và
rộng lượng.