TẠI
NHÀ THƯƠNG Ở OURÉM
Đă tới ngày cho
Giaxinta đi nhà thương (21). Quả thực ở
đó em đă phải chịu đau khổ rất nhiều.
Khi má em tới thăm em, bà hỏi con có muốn ǵ không, em
nói với má rằng em muốn gặp con, đó là điều
không dễ dàng cho cô con, nhưng cô con đă đem con đi
với cô vào dịp đầu tiên. Vừa khi Giaxinta thấy
con, em vui vẻ quàng tay quanh ḿnh con. và xin má em cho con ở với
em khi má em đi ra phố. Rồi con hỏi em có đau
đớn nhiều không.
- Có, em đau đớn
lắm, nhưng em dâng hết cầu cho các tội nhân, và
để đền tạ Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ.,
rồi đầy cảm hứng, em thưa với Chúa và
Đức Mẹ:" Ô, con yêu đau khổ v́ yêu mến
hai Đấng, chỉ v́ để làm vui ḷng hai Đấng.
Chúa và Đức Mẹ yêu tha thiết những ai chịu
đau khổ để cứu các tội nhân."
Thời giờ chỉ
định cho thăm bệnh nhân qua đi mau lẹ, cô con
trở lại đem con về nhà. Cô hỏi Giaxinta có muốn
ǵ không. Em bé năn nỉ mẹ, đem con đến với
em khi thăm em lần tới. V́ thế bà cô tốt lành muốn
làm cho con gái nhỏ của bà sung sướng đă đem
con đi với cô lần thứ hai. Con thấy Giaxinta vui
như chưa từng có, hạnh phúc được đau
khổ v́ t́nh yêu mến Chúa nhân lành và v́ Trái Tim Vô nhiễm
Đức Mẹ, cho tội nhân và cho Đức Thánh Cha.
Đó là lư tưởng của em và em không thể nói về
điều ǵ khác.
TRỞ LẠI
ALJUSTREL
Giaxinta được
trở lại nhà cha mẹ một thời gian. Em có một
vết thương há rộng trên ngực em, vết
thương đó phải được trị hàng ngày,
nhưng em chịu đựng không hề kêu ca, không hề
tỏ dấu khó chịu. Điều làm em phiền sầu
hơn cả là sự lui tới của nhiều
người, và nhiều người muốn gặp em, mà
lúc này em không thể đi trốn được.
- Em nói cách nhịn nhục:
Em dâng cả những hy sinh này để cầu cho kẻ
có tội. Em muốn trả mọi giá để đi tới
Cabeco, đọc kinh Mân côi ở đó, nơi chúng ta ưa
thích. Nhưng em không thể tới đó được nữa.
Khi chị tới Cova da Iria nhớ cầu cho em. Chỉ nghĩ
thôi, chứ em không bao giờ tới đó nữa.
Nước mắt lại
tràn ra trên má em.
Một hôm cô con bảo
thế này:
- Hỏi Giaxinta coi nó
nghĩ ǵ khi nó lấy tay che mặt và nằm bất động
như thế rất lâu. Cô đă hỏi nó, nhưng nó chỉ
mỉm cười mà không trả lời ǵ.
Con hỏi Giaxinta, em trả
lời:
- Em nghĩ về Chúa,
về Đức Mẹ, về các tội nhân và về...(em
nghĩ tới vài điều bí mật). Em thích suy nghĩ.
Cô con hỏi con, em nó
trả lời thế nào. Con chỉ mỉm cười. Cô
con đem chuyện này than với má con rằng:
- Cuộc sống
cuả những đứa trẻ này là một bí ẩn
đối với tôi. Tôi không thể hiểu được
chúng.
- Má con thêm: Phải,
khi chúng ở riêng với nhau, chúng nói hết chuyện trời
tới chuyện đất đấy, nhưng khó mà nghe
được, cô chẳng hiểu được lời
nào. Tôi cũng chẳng hiểu được những
điều lạ lùng này.
ĐỨC TRINH NỮ
LẠI TỚI THĂM
Một lần nữa,
Đức Mẹ đoái thương tới thăm
Giaxinta, báo cho em thánh giá và hy sinh mới đang chờ em. Em
nói với con tin này:
- Đức Mẹ bảo
em rằng em sẽ đi Lisbon, tới một nhà
thương khác, ở đó em không được gặp
chị nữa, cả ba má em cũng không, và sau khi chịu
đau khổ dữ dằn, em sẽ chết cô đơn.
Nhưng Đức Mẹ nói, em không phải sợ, v́ chính
Đức Mẹ sẽ tới đưa em về Thiên
đàng. Em ôm chặt lấy con và khóc:
- Em không bao giờ thấy
chị nữa, chị sẽ không tới đó thăm em. Ồ,
cầu nguyện thiết tha cho em, v́ em sẽ phải chết
cô đơn.
Giaxinta đau khổ tột
cùng cho tới ngày đi Lisbon. Em bám lấy con và khóc như
mưa:
- Em không bao giờ thấy
chị nữa, cả má em, cả anh em em, cả ba em, em không
bao giờ thấy ai nữa, rồi em sẽ chết một
ḿnh.
- Con nhắc cho em:
Đừng nghĩ tới đó.
- Em trả lời: Cứ
để em nghĩ tới đó, em càng nghĩ càng đau
khổ, em muốn đau khổ v́ t́nh yêu Chúa và tội nhân.
Dẫu sao, em cũng phó mặc. Đức Mẹ sẽ
đến đưa em về Thiên đàng.
Lúc đó, em nắm chặt
và hôn kính Thánh giá, kêu lên:
" Ôi Chúa Giêsu, con yêu
mến Chúa, con muốn đau khổ rất nhiều v́ t́nh
yêu Chúa", em rất hay nói:" Ôi Chúa Giêsu, bây giờ Chúa
có thể hoán cải nhiều tội nhân, v́ đây thực
là hy sinh lớn".
Đôi khi em hỏi
con:
- Em sẽ chết mà
không được rước Chúa Giêsu Ẩn ḿnh à?
Đức Mẹ có
đem Chúa đến cho em không? Khi nào Đức Mẹ
đưa đến?
Một hôm con hỏi
em:
- Em sẽ làm ǵ trên
Thiên đàng?
- Em sẽ yêu Chúa Giêsu
rất nhiều, và Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ nữa.
Em sẽ cầu nguyện nhiều cho chị, cho các tội
nhân, cho Đức Thánh Cha, cho cha mẹ em, cho anh chị em
em, và tất cả những ai xin em cầu nguyện cho họ.
Khi má em buồn bă nh́n
đứa con ốm nặng, Giaxinta thường nói:
- Đừng lo, má, con
sẽ lên Thiên đàng, ở đó con sẽ cầu nguyện
rất nhiều cho má.
Hoặc em nói: Đừng
khóc, con không sao mà.
Nếu ba má hỏi em
có muốn ǵ không, em trả lời:
- Không, con không muốn
ǵ, Cảm ơn ba má.
Rồi khi ba má em rời
pḥng ra ngoài, em nói:
- Em khát nước lắm,
nhưng em không muốn uống, em dâng cái khát này lên Chúa Giêsu
để cầu cho các tội nhân.
Một hôm, sau khi cô con
hỏi con nhiều câu, Giaxinta gọi con mà nói:
- Em không muốn chị
nói với bất cứ ai rằng em đau khổ, ngay cả
với má em.
Một lần, con thấy
em gh́ chặt bức ảnh Đức Mẹ nơi ngực
mà nói:
" Ô, Mẹ Thiên
đàng rất yêu dấu của con, có phải con chết một
ḿnh không?". Em bé đáng thương này h́nh như rất
sợ tư tưởng phải chết một ḿnh. Con gắng
trấn an em, con nói:
- Em chết một
ḿnh th́ có sao đâu, rồi ra Đức Mẹ sẽ tới
với em ngay mà.
- Đúng vậy, thực
ra không sao hết, em không biết tại sao lại vậy.
Nhưng đôi khi em quên Đức Mẹ sẽ đến
rước em, em chỉ nhớ rằng em sẽ chết mà
không có chị ở bên thôi.
RỜI GIA Đ̀NH
ĐI LISBON
Cuối cùng, ngày phải
đi đă tới (22), đó là lần giă biệt ṿ nát cơi
ḷng, em đă ôm lấy cổ con hồi lâu và nức nở:
- Chúng ta sẽ không bao
giờ được gặp nhau nữa. Cầu nguyện
nhiều cho em, tới khi em lên Thiên đàng. Rồi em sẽ
cầu nguyện nhiều cho chị. Đừng bao giờ
nói bí mật cho bất cứ ai, dù họ có giết chị.
Yêu mến Chúa Giêsu và Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ thật
nhiều, và dâng hy sinh cầu cho các tội nhân.
-----------------------------