GIAXINTA BỆNH
VÀ QUA ĐỜI
GIAXINTA BỆNH
Đây con xin kể lại
Giaxinta sống thế nào cho tới khi Chúa gửi bệnh cảm
khiến em phải nằm liệt giường. Cả em
Phanxicô cũng vậy (19). Buổi chiều trước khi
nằm bệnh em nói:
- Em bị nhức
đầu kinh khủng và khát nước lắm, nhưng
em không uống nước, v́ em muốn hy sinh cho tội
nhân.
Khi rảnh rỗi,
không phải đi học hoặc phải làm ǵ, con thường
đến thăm hai người bạn nhỏ này. Một
hôm, khi con tới trường, Giaxinta gọi, nói với
con:
- Này, Thưa với
Chúa Giêsu ẩn ḿnh rằng em yêu mến Người lắm,
em thực tâm yêu mến Người lắm lắm." Và
lần khác em nói:
- Thưa với Chúa
Giêsu rằng, em gửi Ngài ḷng yêu mến của em và ao
ước gặp Ngài.
Khi nào con vào pḥng em
trước, em thường nói:
- Chị ơi, sang
thăm Phanxicô đi. Em hy sinh ở đây một ḿnh.
Dịp khác, má em
đưa đến cho em một ly sữa và bảo em uống.
- Em trả lời: Má
à, con không muốn uống.
Rồi giơ bàn tay nhỏ
bé đẩy ly sữa ra xa em. Má em nài nỉ một chút rồi
bỏ ra ngoài nói:
- Không biết làm cách
nào cho nó uống được một chút, nó không thích uống.
Khi có hai chúng con, con hỏi
em:
- Sao em không vâng lời
má vậy, và không dâng hy sinh cho Chúa?
Nghe nói thế, em chảy
nước mắt. Con được hân hạnh lau khô những
giọt lệ đó. Em nói:
- Lần này em quên.
Em gọi má em, xin tha lỗi,
và nói má muốn đem ǵ cho em uống cũng được.
Má em trở lại mang ly sữa. Giaxinta uống cạn
không tỏ dấu ǵ là miễn cưỡng. Sau này em nói với
con:
- Nếu chị biết
được em khó ḷng uống thế nào.
Lần khác em nói với
con:
- Càng ngày em càng khó uống
sữa và uống nước thịt, nhưng đừng
nói ǵ. Em sẽ uống hết v́ ḷng yêu mến Chúa và Trái Tim
Vẹn sạch Đức Mẹ, Mẹ Thiên đàng yêu dấu
của em.
Con lại hỏi em:
- Em thấy khỏe
khá hơn không?
- Em trả lời: Chị
thấy em không khá hơn. Em thấy đau trong ngực lắm.
Nhưng em không nói một lời. Em chịu khổ cho các tội
nhân ăn năn trở lại.
Một hôm khi con đến,
em hỏi:
- Hôm nay chị có làm
nhiều hy sinh không? Em làm nhiều lắm. Má em đi ra
ngoài, em muốn qua thăm anh Phanxicô nhiều lần,
nhưng em đă không đi.
ĐỨC MẸ
ĐỒNG TRINH TỚI THĂM
Giaxinta đă khá hơn
đôi chút. Em có thể ngồi dậy và ngồi cả ngày
bên giường Phanxicô. Một hôm, em nhờ người
sang t́m con qua gặp em ngay. Con chạy tới.
- Giaxinta nói: Đức
Mẹ tới thăm chúng em. Người nói, Người sẽ
đưa Phanxicô về Thiên đàng rất sớm. Người
hỏi em có c̣n muốn hoán cải tội nhân nữa không.
Em nói em muốn. Người bảo em, em phải đi nhà
thương, nơi đó em sẽ phải đau khổ
nhiều. Ở đó em sẽ đau khổ để các tội
nhân ăn năn trở lại, để đền bù những
tội người ta xúc phạm đến Trái Tim Vẹn
sạch Đức Mẹ, và v́ t́nh yêu Chúa Giêsu. Em hỏi chị
có thể đi với em không. Người nói chị không
thể đi, và đó là điều em thấy khó khăn nhất.
Người nói má em sẽ đưa em đi và em sẽ ở
lại đó một ḿnh.
Sau đó em nghĩ một
lúc rồi nói thêm:
- Ước ǵ có chị
ở với em. Cái khó nhất là đi mà không có chị. Có
thể nhà thương là một cái nhà đen to lớn,
nơi chị không thể thấy, em sẽ ở đó
đau khổ một ḿnh, nhưng không sao, em sẽ đau
khổ v́ t́nh yêu Chúa, để đền tạ Trái Tim Vô
nhiễm Đức Mẹ, cho các tội nhân ăn năn trở
lại và cầu cho Đức Thánh Cha.
Khi tới lúc anh
Phanxicô của em về Thiên đàng, em tín thác nơi anh những
nhắn gởi cuối cùng này (20):
- Dâng cho Chúa và Mẹ
Maria tất cả t́nh yêu của em, thưa với Các Ngài em
sẽ chịu mọi đau khổ như các Ngài muốn
để cầu cho tội nhân ăn năn trở lại
và đền tạ tội lỗi người ta xúc phạm
đến Trái Tim Đức Mẹ.
Giaxinta đau đớn
thiết tha khi anh của em qua đời. Em chôn chặt và
lâu dài trong tưởng nhớ, nếu có ai hỏi em
đang nghĩ ǵ, em trả lời là đang nghĩ "về
Phanxicô, em muốn bỏ mọi sự để được
thấy lại anh". Rồi mắt em nḥa lệ.
Một hôm, con nói với
em:
- Chẳng bao lâu nữa
em sẽ được về trời, c̣n chị sẽ ra
sao?
- Khổ thân chị.
Đừng khóc. Em sẽ cầu nhiều, rất nhiều
cho chị khi em ở trên đó. Về phần chị,
đó là cách Đức Mẹ muốn như vậy. Nếu
Người muốn em như thế, em sẽ vui ḷng ở
lại và chịu đau khổ hơn cho các tội nhân.
(tiếp)
![]()