VÀO TÙ TẠI OURÉM

 

Ít lâu sau, khi chúng con bị vào tù, điều làm Giaxinta đau khổ nhất là em nghĩ rằng cha mẹ các em đã bỏ các em. Với dòng nước mắt chảy trên đôi má, em nói:

 

- Không bao giờ ba má chị hoặc ba má em tới đây thấy chúng ta nữa. Ba má chẳng còn phải phiền lòng vì chúng ta  nữa.

 

- Phanxicô nói: Đừng khóc, chúng ta có thể dâng việc này cho Chúa Giêsu để cầu cho các tội nhân.

 

Rồi ngước mắt và giơ tay lên trời, em đọc: Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tội nhân ăn năn trở lại.

 

Giaxinta thêm: Và cho Đức Thánh Cha nữa, và đền tạ những tội lỗi người ta xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ.

 

Sau khi chúng con bị tách riêng ra một lúc, họ lại cho chúng con ở chung một phòng trong nhà giam. Khi họ nói với chúng con họ sẽ trở lại sớm để đem chúng con đi chiên sống, Giaxinta ra đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra chỗ họp chợ bên ngoài. Thoạt tiên con nghĩ em có ý ngắm cảnh để khỏi nghĩ tới chuyện sắp xẩy ra, nhưng con nhận ra rằng em đang khóc, con đến bên em và kéo em sát vào con, hỏi em vì sao khóc:

 

- Em trả lời: Vì chúng ta sắp chết mà không được gặp lại ba má, ngay cả má chúng em.

 

Nước mắt chảy dài trên má, em tiếp:

 

- Em muốn ít ra được thấy má em.

 

- Thế em không muốn dâng hy sinh cho kẻ có tội ăn năn trở lại à?

 

- Em muốn, em muốn lắm.

 

Rồi với khuôn mặt đầy nước mắt, em chắp tay lại, ngước mắt lên trời và cầu nguỵện hiến dâng:

 

"Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tội nhân ăn năn trở lại, cho Đức Thánh Cha, và đền tạ tội lỗi đã xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ Maria."

 

 Những tù nhân có mặt đó chứng kiến cảnh tượng này đã nói lời an ủi chúng con:

 

- Nhưng điều chúng bay phải làm là nói với Quận trưởng điều bí mật! Bất kể Đức Bà cho chúng bay nói hay không.

 

- Giaxinta thẳng thắn trả lời: Không bao giờ. Thà chết còn hơn.

 

LẦN HẠT TRONG TÙ.

 

Kế đó, chúng con quyết định lần hạt Mân côi. Giaxinta lấy ra mẫu ảnh vảy em đeo ở cổ, và nhờ một tù nhân treo lên chỗ có đinh ở trên tường. Quì gối trước mẫu ảnh, chúng con bắt đầu đọc kinh. Các tù nhân cũng đọc kinh với chúng con, nghĩa là nếu họ biết đọc kinh, hay ít nhất họ quì gối xuống. Khi lần hạt xong, Giaxinta tới đứng cạnh cửa sổ và lại khóc.

 

- Con hỏi: Giaxinta, em không muốn dâng hy sinh này cho Chúa sao?

 

- Có chứ, nhưng em nghĩ về ba má em, em không thể cầm được nước mắt.

 

Vì Đức Bà đã bảo chúng con dâng lời cầu nguyện và hy sinh để đền tạ tội lỗi xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Người, chúng con đồng lòng rằng, mỗi chúng con chọn một ý hướng. Một người cầu cho các tội nhân, người khác cầu cho Đức Thánh Cha, và người nữa đền tạ tội lỗi xúc phạm đến Trái Tim Đức Mẹ. Đã tính như vậy, con bảo Giaxinta chọn ý nào em thích hơn.

 

- Em chọn tất cả các ý hướng này, vì em thích tất cả.

 

CUỐI CÙNG...CA VŨ

 

Trong số các tù nhân, có một người biết chơi nhạc. Để làm chúng con vui, ông ta kéo nhạc và tất cả đều hát. Họ hỏi chúng con có biết nhảy không. Chúng con nói, chúng con biết nhảy vài điệu. Người nhảy với Giaxinta là một người nghèo  mắc tội ăn trộm, thấy Giaxinta nhỏ quá, ông ta kéo em lên và cầm tay nhảy với em. Chúng con chỉ mong rằng Đức Mẹ tỏ lòng thương xót linh hồn ông và hoán cải ông.

 

 Thưa Đức Cha, bây giờ Đức Cha hẳn nói:" Chuẩn bị thế nào để tử đạo chứ!" Đúng vậy, nhưng hồi đó, chúng con chỉ là những con trẻ, chúng con không nghĩ được xa hơn. 

 

Giaxinta yêu vũ cách say mê, em có khiếu riêng về vũ. Con nhớ một hôm em đang khóc sướt mướt người anh phải ra trận và được tin là đã chết khi giao tranh. Để làm em khuây khỏa, con đề nghị vũ với hai anh trai của em. Thế là em bé tội nghiệp ra nhảy và dòng lệ ngừng chảy trên đôi má. Em mê nhảy đến độ chỉ cần nghe bạn mục đồng nào chơi nhạc cụ nào đó là em nhảy liền. Dầu vậy, phiên hội chợ ngày lễ kính thánh Gioan đã tới, em tuyên bố:

 

- Em sẽ không nhảy nữa.

 

- Sao không?

 

- Vì em muốn dâng hy sinh cho Chúa.

 

 

 

 (tiếp)