PHẢN ẢNH
SUY NGHĨ VỀ HỎA NGỤC
Hôm đó khi chúng con tới
đồng cỏ, Giaxinta ngồi thừ trên tảng đá
suy nghĩ.
- Giaxinta đến
đây chơi.
- Hôm nay em không muốn
chơi.
- Sao không ?
- V́ em đang suy nghĩ.
Đức Bà bảo chúng ta đọc kinh Mân côi và hy sinh cầu
cho tội nhân trở lại, nên từ nay khi đọc
kinh Mân côi, chúng ta phải đọc tất cả kinh Kính mừng
và kinh Lạy Cha. Nhưng làm cách nào chúng ta kiếm ra hy sinh ?
Ngay lúc đó Phanxicô nghĩ
ra một hy sinh hay:
- Đem phần ăn
trưa của chúng ta cho bầy chiên. Chúng ta hy sinh không
ăn trưa nữa.
Vài phút sau, hộp
đựng đồ ăn trưa của chúng con đă
được đem chia cho đám chiên. Thế là trưa
hôm ấy chúng con ăn chay ngặt như các thầy ẩn
tu Carthusia. Giaxinta vẫn ngồi trên tảng đá
đăm chiêu hỏi con:
- Đức Bà cũng
đă nói: Nhiều linh hồn phải sa Hỏa ngục, vậy
Hỏa ngục là ǵ ?
- Nó giống như một
cái vực rất sâu đầy thú dữ và đầy lửa
cháy- má chị thường giải nghĩa cho chị
như vậy- và đó là nơi những người phạm
tội mà không xưng thú phải sa vào. Họ ở đấy
và chịu thiêu đốt đời đời.
- Họ không bao giờ
được ra khỏi đấy nữa à ?
- Ờ.
- Sau cả nhiều,
nhiều năm cũng không à ?
- Ờ, Hỏa ngục
không bao giờ tận.
- Và Thiên đàng cũng
không bao giờ tận ?
- Ai được lên
Thiên đàng cũng không bao giờ phải ra khỏi đấy.
- Đó là chuyện
đời đời, em biết không, không bao giờ có tận
cùng.
Lần thứ nhất
chúng con suy nghĩ về Hỏa ngục và sự đời
đời là thế nào. Điều gây ấn tượng
lớn lao nhất nơi Giaxinta là ư tưởng đời
đời. Ngay cả khi đang chơi em cũng ngưng lại
và hỏi:
- Này, sau nhiều, nhiều
năm có hết Hỏa ngục không ?
Hoặc câu khác:
- Những người
bị thiêu đốt trong Hỏa ngục không bao giờ
chết sao? Họ không trở thành tro sao? Nếu người
ta cầu nguyện rất nhiều cho các tội nhân, Chúa
không đem họ ra khỏi đấy sao? Nếu họ cũng
dâng hy sinh nữa th́ sao? Tội nhân khốn nạn, chúng ta
phải cầu nguyện và làm nhiều hy sinh cho họ.
HOÁN CẢI TỘI
NHÂN
Giaxinta để tâm rất
nhiều đến vấn đề hy sinh cho tội nhân
ăn năn trở lại, đến nỗi em không bỏ
qua dịp nào mà không hy sinh. Có hai gia đ́nh ở Moita, con cái
họ thường đi từng nhà để ăn xin. Một
hôm chúng con gặp chúng, khi chúng con đang đi với
đàn chiên. Vừa thấy chúng, Giaxinta nói với chúng con:
- Đem bữa
trưa của chúng ta cho những trẻ nghèo khó này để
kẻ có tội ăn năn trở lại.
Rồi em chạy tới
đưa đồ ăn trưa cho chúng. Trưa hôm đó,
em nói với con: "em đói". Gần đó có những
cây giẻ xanh và cây sến, trái cây c̣n xanh lắm. Tuy nhiên con
bảo em: "chúng ta có thể ăn được đấy".
Phanxicô trèo lên cây giẻ xanh hái đầy túi, nhưng
Giaxinta lại lưu ư chúng con nên ăn những trái xanh trên
cây sến, như vậy chúng con sẽ hy sinh hơn, v́
ăn những trái đắng. Thế là trưa hôm đó
chúng con thưởng thức bữa ăn tuyệt diệu.
Giaxinta làm hy sinh này như em thường làm và thường
nhặt những trái sến xanh hay trái oliu.
Một hôm con bảo
em:
- Giaxinta đừng
ăn trái ấy nữa, đắng lắm.
- V́ nó đắng mà em
ăn để cầu cho các tội nhân trở lại.
Không phải chỉ có
những lần này chúng con mới ăn chay. Chúng con đồng
ư rằng, bất cứ ngày nào chúng con gặp trẻ em
nghèo khó như thế, chúng con sẽ cho các em phần ăn
trưa của chúng con. Chúng rất sung sướng nhận
những của bố thí như vậy, và chúng t́m dịp
để gặp chúng con, chúng thường đợi chúng
con ở dọc đường. Giaxinta đă nhận ra
chúng trước chúng con và em chạy đến cho chúng hết
phần ăn chúng con có hôm ấy, sung sướng như em
không cần phải ăn uống ǵ. Một ngày kia, phần
ăn của chúng con chỉ có hạt thông, cây chua, nấm
và vài thứ khác chúng con t́m thấy quanh gốc cây thông. Bây
giờ con không nhớ được những thứ này gọi
là ǵ. Nếu có sẵn trái cây trên phần đất của
ba má chúng con, chúng con thường ăn những trái ấy.
Giaxinta khao khát hy
sinh như không thể giăn được. Một hôm,
người hàng xóm cho má con một đồng cỏ tốt
để cho chiên ăn. Dù đồng cỏ rất xa và trời
đang vào mùa Hè, má con cũng rất vui ḷng nhận món quà
người hàng xóm ấy tặng và sai con tới đó. Má
con bảo chúng con cần nghỉ trưa trong bóng cây rợp,
và ở đấy có ao nước, đàn chiên có thể uống
được. Trên đường đi, chúng con gặp
những trẻ em nghèo khó đáng yêu, Giaxinta chạy tới
cho các em của bố thí thường lệ của chúng
con. Thật là một ngày thích thú, nhưng mặt trời
chói chang, và trong gay gắt đó, trong đất hoang sỏi
đá đó, h́nh như muốn đốt cháy vạn vật.
Chúng con khát khô cổ. Ở đó không có một giọt
nước nào chúng con uống được. Dầu chúng
con rộng ḷng hy sinh cầu cho các tội nhân ăn năn
trở lại, nhưng sau trưa, chúng con không thể nhịn
khát được nữa.
Gần đó có một
ngôi nhà, con nói với hai em là con sẽ vào đó để
xin nước uống. Hai em bằng ḷng, nên con vào gơ cửa.
Một bà già dáng người nhỏ và thấp cho chúng con
b́nh nước và một ít bánh ḿ. Con cảm ơn nhận
lấy rồi chạy về chia cho hai em, đưa b́nh
nước cho Phanxicô bảo em uống. Nhưng em trả lời:
- Em không muốn uống.
- Sao vậy?
- Em muốn chịu
khó cho các linh hồn ăn năn trở lại.
- Giaxinta uống không?
- Em cũng muốn hy
sinh cho các tội nhân.
Rồi con đổ
nước vào hốc đá để cho chiên uống và chạy
đi trả b́nh cho bà chủ. Sức nóng càng ngày càng gay gắt.
Tiếng kêu the thé của bầy dế và cào cào với tiếng
ếch nhái lanh lảnh ở giếng bên cạnh làm hết
chịu nổi. Giaxinta lả người, yếu nhược
v́ thiếu ăn thiếu uống, đă nói với con cách
đơn sơ như bản chất tự nhiên của
em:
- Chị bảo dế
và ếch nhái im đi, em nhức đầu kinh khủng.
Phanxicô nói với
Giaxinta:
- Em không muốn chịu
đau khổ cho các tội nhân à?
Giaxinta tội nghiệp,
ôm đầu giữa hai bàn tay trả lời:
- Em muốn, vậy cứ
để chúng kêu đi.
![]()