GIAXINTA YÊU
MẾN CHÚA TỬ NẠN
Vào các buổi chiều,
má con thường kể chuyện, ba con và chị cả
con kể cho chúng con những chuyện thần tiên biến
hóa, các nàng công chúa mặc áo vàng và những con chim câu của
nhà vua. Cùng với những chuyện ấy, má con kể thêm
về truyện Thương khó Chúa, về thánh Gioan Tiền
hô và các truyện khác nữa. V́ thế con biết được
truyện Cuộc Tử nạn của Chúa. Con chỉ cần
nghe kể truyện nào một lần là con có thể kể
lại truyện đó với đầy đủ chi tiết.
Con sẽ kể cho các bạn con từng lời truyện của
Chúa. Lúc đó chị con (6) đi ngang qua và thấy chúng con nắm
Thánh giá (7) trong tay, chị cầm lấy và mắng chúng con.
Chị nói, chị không muốn chúng con cầm đồ
thánh như vậy. Giaxinta đứng lên đến gần
chị và nói:
- Chị Maria, đừng
mắng nữa. Em đă lấy Thánh giá đấy, nhưng
em sẽ không lấy nữa đâu.
Chị con tỏ vẻ
âu yếm Giaxinta và bảo chúng con ra ngoài chơi. Chúng con
đem hết đồ chơi đi với chúng con. Khi ra
ngoài bờ giếng, con tiếp tục kể truyện con
đang kể giở. Có một chỗ kín sau lùm cây dẻ,
đống đá và cây mâm xôi, những năm sau đó, chúng
con chọn chỗ này để kể những chuyện
thân mật hơn, đọc những lời cầu nguyện
sốt sắng hơn, và con thưa với Đức cha mọi
sự, cả những giọt lệ của chúng con nữa,
và đôi khi là những giọt lệ đắng cay. Chúng
con ḥa nước mắt lẫn với nước giếng
chúng con thường uống. Điều này không làm cho giếng
trở nên h́nh ảnh Đức Mẹ sao ? Trong Trái Tim Mẹ,
chúng con được lau khô những giọt lệ và uống
sự an ủi tinh khiết nhất.
Nhưng để con
trở lại câu truyện vừa rồi. Khi em nhỏ
Giaxinta nghe con kể về sự đau khổ của Chúa,
em cảm động đến rơi lệ. Từ hôm ấy
em thường bắt con kể đi kể lại cho em
nghe. Em đă khóc và buồn bă nói:
- Ôi Chúa yêu dấu
đáng thương, con không bao giờ phạm tội nữa.
Con không muốn Chúa chịu khổ nữa.
NHỮNG CẢM GIÁC TẾ
NHỊ CỦA GIAXINTA
Khi màn đêm về,
Giaxinta thích ra ngồi ngoài thềm trước nhà em. Ở
đó, em ngắm nh́n bầu trời hoàng hôn tươi
đẹp. Em chiêm ngắm bầu trời lấp lánh sao. Em
ngây ngất với những đêm trăng sáng dịu dàng.
Chúng con đố nhau xem ai đếm được nhiều
sao. Chúng con gọi sao là đèn của các Thiên thần,
trăng là đèn của Đức Mẹ, mặt trời
là đèn của Chúa. Do đó , đôi khi Giaxinta bảo con.
- Em thích đèn của
Đức Mẹ hơn, nó không thiêu đốt hay làm em
quáng mắt như đèn của Chúa.
Thật vậy, mặt
trời rất nóng vào những ngày Hè, và Giaxinta, em bé nhạy
cảm rất khổ v́ nóng bức.
GIAXINTA THẤY VÀ HỌC
V́ chị con (8) ở
trong Hội Thánh Tâm, nên mỗi khi tới lượt em nào
rước lễ trọng thể, chị cũng
đưa con đi để rước lễ. Một
lần cô con đem con đi xem nghi lễ, Giaxinta được
hóa trang làm Thiên thần tung hoa. Từ bữa đó, em hay bỏ
chúng con khi đang chơi để đi hái đầy hoa
vào vạt áo, rồi em trở lại và tung từng bông lên
đầu con.
- Giaxinta, sao em lại
tung hoa cho chị như vậy?
- Em tung hoa cho chị,
em làm như các Thiên thần làm.
Hàng năm, vào ngày lễ
lớn, có lẽ là lễ kính Ḿnh Thánh Chúa. Chị con thường
chuẩn bị cho các em được chọn làm Thiên thần
trong cuộc rước. Các em bước đi bên cạnh
phương du và tung hoa. Con thường được chọn
làm một trong các em đó. Một hôm sau khi chị con thử
áo cho con, con kể cho Giaxinta những ǵ về ngày lễ sắp
tới và con sẽ tung hoa trước Chúa Giêsu làm sao.
Giaxinta nài con xin với chị con cho em được tung
hoa như vậy. Hai chúng con đi với nhau để xin.
Chị con nói Giaxinta có thể tung được và chị
thử áo cho em. Vào lúc tập dượt, chị giải
nghĩa cho chúng con tung hoa trước Chúa Giêsu thế nào.
Giaxinta hỏi:
- Chúng em có thấy Chúa
không ? Chị con trả lời:
- Có, cha xứ sẽ
kiệu Người.
Giaxinta vui mừng nhảy
lên và hỏi tiếp xem phải chờ bao lâu nữa mới
tới ngày lễ. Sau cùng ngày chờ đợi lâu dài đă
tới. Giaxinta thấy nức ḷng hồi hộp. Hai chúng
con có chỗ gần bàn thờ. Rồi chúng con đi bên cạnh
kiệu, mỗi đứa mang một giỏ hoa. Mỗi
khi chị con bảo tung hoa, con liền tung cho Chúa, nhưng
dù con đă làm hiệu cho Giaxinta, con không thể bảo em
tung được một cánh hoa nào. Em gắn chặt mắt
vào cha xứ và cứ măi như vậy. Khi cụôc cung nghinh
chấm dứt, chị con đem chúng con ra ngoài rồi hỏi:
- Giaxinta sao em không tung
hoa cho Chúa?
- V́ em không thấy
Chúa.
Rồi Giaxinta hỏi
con:
- Chị có thấy
Chúa không ?
- Dĩ nhiên là không. Em
không biết rằng Chúa ở trong h́nh bánh, không thể thấy
được sao? Người ẩn ḿnh, Người là
Đấng chúng ta sẽ lănh nhận khi rước lễ.
- C̣n chị, khi chị
rước lễ, chị có nói chuyện với Chúa không?
- Có chứ.
- Nhưng sao chị
không thấy Chúa?
- V́ Người ẩn
ḿnh.
- Em sẽ xin má em cho
em đi rước lễ.
- Cha xứ (9) không cho
em rước lễ tới khi em được 10 tuổi.
- Nhưng chị
chưa được 10 tuổi mà chị đă rước
lễ rồi.
- V́ chị thuộc hết
giáo lư, c̣n em không thuộc.
Sau đó hai người
bạn nhỏ xin con dạy giáo lư cho chúng, thế là con trở
thành giảng viên giáo lư và các em học giáo lư cách phấn khởi
lạ lùng. Nhưng dù con luôn luôn có thể trả lời các
câu hỏi của các em trong vấn đề con đang dạy
các em, nhưng con cũng chỉ nhớ được ít
điều thôi. Một hôm Giaxinta nói với con:
- Dạy em các điều
khác đi, những điều chị dạy chúng em thuộc
rồi.
Con phải nhận rằng,
con chỉ nhớ sự việc khi có ai hỏi con, nên con
nói:
- Xin má các em cho các em tới
nhà thờ học giáo lư.
Hai em nhỏ v́ quá nhiệt
t́nh ao ước được rước Chúa "Giêsu Ẩn
ḿnh", như các em gọi thế, đă về xin má, và cô
con đồng ư, nhưng ít khi cô cho các em tới nhà thờ,
cô nói:
- Từ đây tới
nhà thờ xa xôi mà chúng con c̣n nhỏ quá, cha không cho chúng con
rước lễ trước 10 tuổi đâu.
Giaxinta không thôi hỏi
con về Chúa Giêsu ẩn ḿnh. Con nhớ một hôm em hỏi:
- Làm sao mọi người
rước Chúa Giêsu ẩn ḿnh cùng một lúc được?
Vậy mỗi người được một miếng
nhỏ xíu à?
- Đâu có sao, em không
thấy có nhiều bánh nhỏ à, v́ vậy có Chúa Hài Nhi ở
trong mỗi người.
Con phải giải nghĩa
cho em nhiều câu hỏi không đâu vào đâu.
(tiếp)