Nhà
thờ Đức Mẹ Mân Côi,
Phát Diệm, Bắc Việt
Cũng phải nhắc đến thánh đường Phát Diệm kính Đức Mẹ Mân Côi,
một trong những kiệt tác tôn giáo
văn hóa thời danh nhất tại Việt Nam. Gặp thời kỳ Văn Thân lộng
hành, giết hại và gây
vô vàn khốn
khổ cho giáo hữu. Ngay tại Phát Diệm, hai xứ Kẻ
Dừa và Kẻ Bền đã có những
vụ giáo dân bị giết
tập thể. Cụ Sáu Trần
Lục hội họp giáo dân và long trọng
khấn hứa: nếu giáo xứ Phát Diệm
thoát được bọn sát nhân,
cha sẽ xây thánh đường lộng lẫy.
Nhà thờ lớn Phát Diệm khởi sự dựng lên năm 1891 cho tới khi
dựng nóc ngày 23 tháng 6 chỉ trong vòng ba tháng.
Cha Trần Lục dâng hiến thánh đường kính Nữ Vương
Rất Thánh Mân Côi. Thánh
đường hoàn tất vào bốn
năm sau là năm 1895. Trước ngày khởi sự dựng lên, việc chuẩn bị sắm vật liệu gỗ đá và tụ chân
móng đã kéo dài mười
14 năm về trước, nghĩa là từ năm
1877. Công trình toàn bộ còn
tiếp tục trong nhiều năm sau, cho
đến năm cha
Trần Lục qua đời (1899).
Vật liệu là gỗ lim,
nặng tới mười tấn mỗi khúc, từ trên rừng
Nghệ An Thanh Hóa và Sơn
Tây cách xa 200 cây số.
Những tảng đá đến 7,3 mét nặng cả 20 tấn, lấy từ trên núi Thiện
Dưỡng cách đấy 30 cây số. Tất cả được vận chuyển bằng phương tiện thô sơ thời ấy. Những người thợ kiên nhẫn tài ba từ
khắp xứ Bắc đã đến Phát Diệm đục chạm, đánh bóng, cùng tô
điểm những
cây cột khổng lồ, những tấm đá hoa đủ
mầu sắc.
Du khách ngày
nay bước vào khu thánh đường
trước hết phải vòng quanh một cái ao hồ
rộng một mẫu, ở giữa hồ trên một
cái gò nhân
tạo có tượng Chúa Giêsu Vua cao
3 mét (1925). Du khách bước vào sân rộng
lớn qua cổng đá phía tây.
Sân này cũng
rộng tới một mẫu, sân lát đá
thước làm đường kiệu chung quanh nhà
thờ, những chỗ khác lát gạch bát tràng. Trên
sân là phương
đình (nhà vuông), hình dáng
như cái đình làng rộng lớn trống trải, ngang 24 mét, sâu
17 mét, cao 25 mét, ba tầng.
Tầng giữa có một trống
cái, tầng trên cùng có
quả chuông nam cao 1,9 mét
(đúc năm1890), đường
kính 1,1 mét, nặng gần 2 tấn, âm thanh
vọng đi xa tới 10 cây số. Phương
đình hoàn thành năm 1899, là công trình
sau hết của cha Trần Lục, và theo
ý kiến của nhiều người, là kiệt tác
của toàn bộ.
Thánh đường lớn gồm chín gian với
sáu hàng cột gỗ lim, tổng cộng bốn mươi tám cây cột đỡ
lấy bốn mái, mười sáu cây cột
ở giữa chu vi
2,35 mét, cao 11 mét, nặng 7 tấn. Ở gian trước cung thánh, trên thượng
lương (xà dọc cao nhất)
có ghi ngày
dựng nóc 17 tháng 5 năm thứ ba Thành
Thái (23.6.1891). Trên cung thánh (cao
hơn hai bậc, hai gian, không cột),
Du khách nhìn ngắm cái bàn thờ
là một khối đá dài 3 mét, rộng
0,9 mét, cao 0,97 mét, ba mặt
có chạm trổ hoa lá.
(Tháng 10 năm 1990, nhân dịp khai mạc kỷ niệm một trăm năm có đặt
thêm một bàn thờ trông
xuống bằng một phiến đá dài 3 mét,
rộng 0,9 mét, dày 0,2 mét). Tiếp
lên cao tới
nóc là toàn
bộ gỗ chạm khắc tinh xảo sơn son thiếp vàng (vàng y) chói
lọi. Chính giữa là toà
Đức Mẹ bế Chúa Con phía trên có
bảy cửa kính vẽ hình
sáu thánh tử đạo đứng hai bên Chúa Giê-su
Vua. Trên cùng là khung
ảnh Đức Mẹ ban tràng hạt Mân Côi
cho thánh Đa-minh, chung quanh có mười
hai thiên thần.
Hai bên thánh
đường toàn là cửa gỗ,
mỗi bên hai mươi tám cánh. Hiên
rộng 1,5 mét nền đá, nhìn chiều dài hun hút
74 mét, rộng 21 mét. Lùi xa
một chút, khách thấy mái thánh đường
có hai tầng,
giữa mái trên và mái
dưới là một hàng cửa sổ để lấy ánh sáng và
không khí. Sau khi thăm
thánh đường
lớn, khách có thể có
thể xem các công trình
phụ khác: các nhà thờ
cạnh cũng theo lối kiến trúc Đông Phương và hang đá.
Năm 1991, kỷ niệm 100 năm nhà thờ lớn
Phát Diệm, Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II đã cho mở
Năm Thánh, từ ngày 7 tháng 10 năm 1990 đến ngày 7 tháng 10 năm 1991. Ngày hôm trước
bế mạc Năm Thánh, nhà thờ đã
được cung hiến trọng thể.
(Tư
liệu trích từ tác phẩm
Giáo Hội Công Giáo ở Việt Nam)