Phỏng vấn cha Gustavo Morelos
(Từ tập san The Vigil, tháng
1/1988 – 4/1988)
“ Chúng
ta biết rằng phép lạ sẽ xảy ra vào tháng Tư”
H. Thưa cha,
Lần
đầu tiên
cha nghe nói về
Garabadal khi nào?
Đ. Lần
đầu tiên
tôi nghe nói về
Garabandal năm 1965
khi đang ở bên
Mê-hi-cô. Một phóng viên nhà
báo là cưu học sinh của tôi cho biết rằng anh ta mới nhận được một số tài liệu từ Tây-ban-Nha về những cuộc hiện ra tại Garabandal.
Anh ta đưa
cho tôi những
tài liệu này
và tôi đă đọc
ngay đêm đó. Tôi thấy rất
là hấp dẫn. Tôi cho anh ta biết tôi rất muốn tới đó. Anh cũng cho hay là có những lời tiên báo đă dược trao
cho Conchita vào tháng giêng của năm đó và sẽ có lần hiện ra nữavào ngày 18/6.
Tôi
đă lo xếp đặt để tới
đó đúng thời gian
hiện ra
nhưng
không có thể xếp đặt được. Thời
gian sơm nhất tôi có thi
đi được
là vào tháng Tám. Lúc đó th́ cuộc
hiện ra của TLTT Micae
đă hoàn tất
rối. Conchita đă cho tôi biết
tất cả những dữ kiện. Tôi đă ở
đó 3 tháng để
nghiên cứu những cuộc hiện ra này. Đó là lần cuối TLTT Micae hiện ra.
Conchita cho biết Mẹ đă truyền tin qua TLTT Micae rằng có rất nhiều linh mục đang đi
trên con đường lạc và đă kéo theo
nhiều linh
hồn với họ …đang bị Trừng Phạt.
Tôi
đă hỏi Conchita
rằng đây có phải là chính xác thông điệp của Mẹ không và cô trả lời “không”. Cô đă mời tôi ra một chỗ riêng và cho biết linh muc X (xin
được dấu tên) đă yêu cầu cô nói như trên bởi v́ nếu công bố môt cách chính xác
toàn diện
thông điệp nó sẽ làm x́ căng
đan ra toàn thế giới. Thông điệp Mẹ muốn ban qua TLTT Micae với lời ư như sau: “Rất nhiều Hồng y, Giám mục, và linh mục đang đi
trên con đường mất linh hồn và đang mang theo nhiều linh
hồn với họ.” Tôi đă sửa sai và cho Conchita
biết rằng nó là nhiệm vụ và trách nhiệm của cô chuyển giao thông điệp Mẹ một cách chính xác và
nguyên bản như đă đươc trao
cho cô nhưng cô
cho biết
điếu
đó do linh mục X
nói cô làm như vậy.
Sau đó
tôi có bàn luận với mẹ của Conchita, bà Aniceta, và nói bà nên cố gắng thuyết phục Conchita chuyển giao đúng thông
điệp như đă được trao
cho em. Sau đó linh muc X và tôi đă gặp và chúng tôi
đă bàn căi về
chuyện này.
Tôi đă thưa cha
X rằng Mẹ Chí Thánh được tự do nói bất cứ ǵ trong thông điệp mà Me muốn gửi tới và thông điệp đó phải
được ban
ra chính xác như
đă được trao
gửi. Nhưng Conchita nói, “Điều này đă được loan
truyền và
thực hiện và đó là cách
con đă thưa
cha.” (Lời
chú giải của toà soạn: Conchita minh bạch lời cô ta đă
tŕnh bày bằng
một lư luận rằng, “Hồng y, giám mục cũng là linh mục”). Tôi
đă yêu cầu họ, tôi sẽ loan báo thông điệp chính xác như Mẹ đă gửi tới và thông điệp như sau: “Rất nhiều Hồng y, Giám mục, và linh mục đang đi trên con đường mất linh hồn và đang mang theo nhiều linh hồn với họ.”
Khi c̣n ở Mễ-tây-Cơ, tôi lập tức cảm nghiệm một niềm giơi sáng đặc biệt mà nó cho tôi môt
linh cảm rang
2 điều này
(cuộc hiên
ra) là thực. Đó
là lư do tôi đă tới
Tây-ban-Nha. Dĩ
nhiên với sự đồng ư của đức giám mục. Tôi chưa có thay đổi niềm xác tin của tôi, tôi tin chắc rằng
đây là việc làm
từ Thiên
Chúa. Dĩ nhiên
tôi luôn tuân theo quyết định sau cùng của Giáo hội… nhưng trong niềm tin, tôi tin thật rằng việc này tới từ Thiên Chúa.
H. Thưa cha
có gặp cả 4 em khi ở bên Tây-ban-Nha?
Đ. Có, Tôi ở
đó 3 tháng trời và
đă nói chuyện với các em. Các em chẳng có dấu diếm sự già cả. Các em kể
chuyện một cách tự nhiên về mọi chi tiết. Tôi cũng
có nói chuyện
với cha Ramon
Barcia de la Riva là một
linh mục ờ thánh phố khác. Ngài diện
kiến nhiều cuộc hiện ra. Tôi cũng
gặp môt cha
ḍng Tên mà tôi không nhớ
tên. Ngài rất
thông thái và hiểu
rộng.
Cha nhân định rằng đây thực sự từ bàn tay
Chúa. Ngài quà quyết
điều này
sau khi đă xét thử
các thị nhân
mặc dù ngài
đă có mặt
trong các lần
hiện ra.
Điều
thuyết phục tôi nhất là chứng từ của cha Ramon Garcia de la Riva là cha
chính xứ nhà thờ
của thành phô
gần đó.
Cha đă tham gia nhiều cuôc hiện ra, như quư vị
biết Mẹ đă xuất hiện hơn 2000 lần. Mẹ hiện ra từ năm 1961 tới năm 1965 và Me hiện ra hầu như mỗi ngày trong những năm đầu…. Đôi khi 1,2,3
ngay cả 5 lần một ngày. Có những
lần hiện ra không được tuyên báo.
Me Chí Thánh đôi khi xuất hiện
về đêm
hoặc chính nửa đêm.
H. Cha có biết các
em khi ngất trí
đă tay trong tay đi ngay trước nhà
thờ mà
chân không chạm
đất?
Đ. Các em
dường như nổi cao lên không trung và đi tren
đó. Có nhiều
em trẻ cùng phố cùng với anh chị nó cố bắt kịp các
em nhưng không tài nào
kịp được. Nó
không giống như các em chạy mà như các em đi bộ b́nh thường …
nhưng
trông như thể các em trượt xuống và bay nổi trên không làm người khác không thể theo kịp. Anh lớn của
Conchita, Serafin cho tôi hay có lần một ḿnh
cô ta ngất trí
trên ‘Đồi
Thông’.
Khi em trở lại nhà ḿnh cách khoảng 300-500 thước từ ‘Đồi Thông’, em đă trở lại trong tư thế quỳ và đi giật lùi. V́ có quá nhiều đá lởm chởm từ đường xuống đồi, anh cô nhớ là đă câu xin cho
cô và tự hỏi: “Taị sao Chúa đă
để
Conchita quỳ … di
động bằng cách đó có thể làm em làm sưng đầu gối do những khố đá lởm chởm?” Anh
ta chắc là em
sẽ bị lột da và hư luôn đôi
đầu gối.” Nhưng
anh ta thật
ngạc nhiên
khi em đứng
dậy, phủi bụi một chút và đi
thẳng vô nhà.
Anh ta nói: “ Tôi không có thể tin vào đôi mắt tôi được! Conchita đă không hề
hấn ǵ và chẳng có tí trầy chụa nào cả!” Anh của
Conchita hoàn toàn bị
thuyết phục. Anh ta
nói với tôi:
“Thưa cha, không có
cách chi mà bất cứ ai có
thể thuyết phục con rằng điều này không bởi Thiên Chúa. Chắc chắn bời bàn tay Thiên Chúa v́
chính mắt tôi
đă nh́n thấy nó sảy ra, chứ
không phải do
người nào
nói cả.
Có nhiều thể dạng ngất trí rất
khác nhau. Tuy nhiên, những phần bề ngoài th́ không
hoàn toàn thuyết
phục tôi cho lắm. Nhân xét
những lời chứng của các em, các cử chỉ, v́ trong thời gian hiện ra các em cư xử rất tốt, các em giúp thánh lễ, chịu lễ, vâng lời cha mẹ, nói cách khác … cách
xử thế của các em rất tốt lành. Ngay cả làng này một cách tổng quát, khi tôi vừa đến, là một làng gương mẫu. Sau
đó, khi du khách tới
v́ hiếu kỳ, mọi sự bắt đầu thay đổi một chút. Nhưng tôi may mắn có mặt tại đó năm 1965 để thấy sự b́nh dị của làng Garabandal, một căn làng gương mẫu mà mọi người
đều tin
vào những cuộc hiên ra
H. Cha có hiện diện trong cuộc hiện ra cuối cùng của Mẹ vào tháng 11/1965
không?
Đ. Không,
trươc khi tôi về, tôi
có hỏi
Cochita rằng có
c̣n cuộc hiện ra khác nữa không và cô cho hay
cô cũng
không biết nữa. V́ vậy tôi đưa cho cô một mảnh giấy có 5 câu hỏi để thỉnh ư Mẹ và một chuỗi mân côi dâng lên Mẹ. Tôi xin Conchita nếu Mẹ hiện đến nữa th́ xin hăy hỏi Me 5 câu hỏi này và xin Me hôn
kính tràng hạt của cha. Khi tôi vừa trở lại Mễ-tây-Cơ vào tháng 11, đă nhận
được một lá thư của Conchita cho biết: “Con mới được Mẹ hiện ra tại ‘Đồi Thông’ va con đă
trao chuỗi mân
côi để Me
hôn kính và 5 cây hỏi mà
cha muôn con dâng lên Mẹ. Khi
con cho Me hay là cỗ tràng
hạt này
là cho cha Gustavo, Me chí Thánh vui cười và hôn nó”… đây là cỗ tràng hạt mà tôi có và luôn
mang theo người…
tràng hạt này
đây (Ghi chú: ngay lúc này, cha đă cho tôi coi cỗ tràng hạt và cho phép tôi hôn
kính) Conchita đă cho tôi luôn chuỗi mân côi này v́ Mẹ đă hứa: “Với tràng mân côi này,
Chúa Giêsu sẽ làm
nhiều phép
lạ trước và
sau phép lạ
đă đươc hứa.” Tôi đă chứng thực điều này khi tôi ở vùng Nam Phi, bên
Ba-tây, tôi đă giúp một em
nhỏ bị tai nạn và bác sĩ đă bó tay nhưng chỉ sau 8 ngày và b́nh phục. Có
nhiều chứng từ khác nữa mà cỗø tràng hạt Mẹ đă hôn kính
này làm tôi vững
tin là đă làm phép lạ
như Mẹ đă hứa. (Ghi
chú: Việc Me hứa chũa lành bệnh tật cũng được gồm cả những vật khác mà Mẹ đă hôn kính tai Garabandal. Thật vậy,
Mẹ mong muốn những vật này được phân phát
tới những người khác nữa. Mẹ
đă hứa: “Tất cả những ai đeo ảnh vật này với đức tin và niềm tin tưởng sẻ chịu những h́nh phạt luyện ngục ngay trên địa cầu này, đó là, những h́nh phạt họ chỉ có sau khi qua đời.”)
H. Trong thời gian
cha ở
Garabandal, có một cuôc
hiện ra
nào không?
Đ. Không có
cuôc hiện ra nào trong 3 tháng tôi ở đó.
H. Cha có
nói chuyện với bất cứ ai có mặt trong đêm gọi là “Đêm Gào Thét”
không?
Đ. Có, tôi
tiếp chuyên mọi người. Trước tiên
tôi nói chuyện với cha mẹ các em rối
sau đó rất nhiều em khác mà tôi có thể. Tôi phỏng vấn các em v́ muôn biết tất cả những ǵ xảy ra tại đó. Sau cùng là tôi đích thân tới đó. Tôi muốn điều nghiên về tối đó. Và tôi nghe hâu như
đều nói
về cuộc ngất trí trong “Đêm
Gào Thét.” Tối hốm đó Mẹ yêu cầu các em hăy lên ‘Đồi Thông’ một ḿnh thôi, nhưng trời chưa tối cả làng đều biết tin này và mọi người theo các em lên chỗ đó. Tới một
địa
điểm, các
em nói: “Quư vị không
được
đi qua khỏi ranh
giới
này.” Và từ
điểm
đó, không ai có thể theo đuợc nữa. Như thể có một luồng sức mạnh nay họ lại. Tuy vậy,
chỉ ḿnh các
em có thể
đi lên ‘Đồi
Thông’ đuợc
v́ từ điểm cấm đó không ai
có thể qua
được.
Chỉ
một lát sau
đó, các em bắt
đầu khóc
rống lên với một giọng bi ai. Tiếng
khóc giống như những giọng khóc sầu thảm tới giọng khóc khủng hoảng.” Thật
là khủng khiếp.
Dân làng được
thức tỉnh bởi những tiếng khóc này mà
ngay hôm sau cả
làng đi xưng
tội và rước lễ. Các thiêú
niên đă kể và trả lời tất cả các câu hỏi của tôi.
Khi
tôi vừa tới láng
này, liền an mặc như một giáo dân thường
để khôn
ai biết tôi
là linh mục. Nhưng khi tôi vừa tới cửa nhà cô Dolores(ghi chú: Maria Dolores cũng chính là
Mari-Loli). Tôi gặp môt người bạn của tôi và chúng tôi bất đầu đàm luận, và anh của Dolores … Tôi tin cô ta nhớ chuyện này… tới cạnh tôi
và nói, “Ông là linh mục.”
Tôi giả
đ̣ trả lời, “Không đúng
đâu,” rối anh
nói tiếp,
“đúng mà, ông là một linh
mục,”
tôi tiếp
luôn: “Tối
đă lập gia
đ́nh.” Loli khúc khích cười vá rồi anh cô nói,”Đúng, ngài là một linh mục, cô em tôi nói
như vậy.” Tôi liên quay qua Loli và hỏi
cô, “Sao cô biết
tôi là linh mục?
Cô chưa hề biết tôi mà! Và cô tiếp
tục cười. Chỉ
có một
điều giải thích được chuyên này
là Loli biết
từ giáng
điệu của tôi trong đời sống qua một ơn đặc biệt. Tôi tin Loli nhớ
chuyện này và
dĩ nhiên tôi rất sửng sốt là Loli biết tôi là một linh mục mặc dù tôi đă
giả dạng như môt giáo dân.
Tôi
đă nói chuyện với tất cả các em, nhưng nhiều hơn với Conchita. Tôi chơi
với em sau bữa tối và chúng tôi nói
chuyện tới 10 hoặc 11 giờ tối. Vào giờ
đó em thường
nói với tôi mọi chuyện. Trả
lời mọi câu hỏi
tôi đặt
ra.
Conchita
cho biết Mẹ cho
các em biết một ngày nào đó các
em sẽ chối bỏ hết mọi sự. Cô
nói: “Con không hiểu là
thế nào…
Con không biết làm
sao chúng con có thể làm
chuyện
đó được,
Chúng con sẽ không
bao giờ làm
điều này
bời v́
con đang thực sự sống như thế này (theo thông điệp Me)
và sẽ không
thể nào
chối bỏ bất cứ một điều nào cả.” Cô thường nói với tôi cô xin chấp nhận mọi đau khổ cùng cực để nói lên tất cả sự thực (việc Mẹ hiện ra). Khỏi
cần nói thêm,
chỉ chừng một hai năm sau, tôi gặp lại cô và cô hoàn toàn phủ nhận mọi sự. Cô đă phủ
nhận mọi sự như Mẹ đă tiên
đoán.
Một năm sau tôi tới thăm cha Garcia de la Riva
tại
Barrio và ở
đó một
tháng. Tôi đă giúp các em Loli, Jacinta, va
Malyuca cấm
pḥng 3 ngày. (Toà báo chú thích: Cuộc cấm
pḥng cho toàn trường khi các em học ở đó. Malyuca không phải
là thị nhân,
em là chị của Loli). Nhân dip này tôi muốn thử
xét Loli xem nếu em
có thể tiết lộ điều ǵ về Trừng Phạt
lớn Mẹ đă tỏ cho các em và tại sao em lai khóc. Em trả lời là em không thể tiết lộ được, nhưng tôi vẫn tiếp tục hỏi và cô luôn trả lời, “Con không thể tiết lộ được, con không thể tiết lộ được.” Cuối cùng, tôi ra lệnh, “Con hăy vào nhà
nguyện và
quyết định xem con có phải tiết lộ hay
không.” Sau khi ở trong
nhà nguyện chừng 1 giờ, em đi ra với môt tấm ảnh trong tay. Em trao cho tôi và chạy mất. Có chữ
“CỘNG SẢN” viết trên tấm ảnh này. Tôi đứng lặng người và nh́n vào chữ “CỘNG SẢN” và tôi tự nghĩ: “
Cái này chẳng cho
tôi biết sự ǵ cả.” Sau đó tôi bảo Loli: “ Con phải giải thích việc này cho cha.” Em trả
lời, “Mẹ Hồng Phúc đă
cho chúng con thấy
cộng sản len lỏi vào Giáo hội thế nào, và đây
là su Trừng Phạt đại
thể.
Khi con nh́n thấy những hậu quả đó và con đă
khóc”.
(Con Tiep Phan 2)
Hồng-Việt dịch thuật
từ mạng
http://www.garabandal.org/