Đứa con hoang đàng

 

Dụ ngôn về đứa con hoang đàng hay nói đúng hơn câu chuyện về tấm ḷng của một người cha, là một h́nh ảnh thật cảm động cho chúng ta thấy được t́nh thương bao la của Thiên Chúa đối với những kẻ tội lỗi. Đúng thế, chàng thanh niên, không chịu được sự trói buộc và g̣ bó của gia đ́nh, đă đ̣i người cha chia gia tài cho ḿnh, rồi lên đường đi bụi đời. Ở một thành phố nào đó, chàng đă phung phí hết số tiền, được dành dụm chắt chiu từ biết bao nhiêu giọt mồ hôi và nước mắt.

 

Lâm vào cảnh túng đói, chàng mới hối hận v́ đă hành động sai quấy. Thế là chàng dứt khoát, chỗi dậy, lên đường trở về nhà cha để van xin sự tha thứ. Có lẽ chúng ta nên dừng lại ở h́nh ảnh người cha. Đúng thế, ngày ngày ông đều ngồi ở cửa, đưa cặp mắt nh́n về chốn xa xôi. Ông ṃn mỏi trông chờ, ông hy vọng rằng một ngày kia cậu sẽ trở về. Bởi v́ ông biết rất rơ, tự bản chất, cậu không phải là một con người xấu, nhưng v́ tuổi trẻ bồng bột, lại nghe theo những lời xúi bẩy của bè bạn, cho nên mới ra nông nỗi ấy.

 

Ông tin rằng: trường đời sẽ mở mắt cho cậu, để cậu nhận ra rằng: không ai yêu thương cậu một cách chân thành cho bằng người cha. Cậu sẽ không t́m thấy ở đâu một sự nâng đỡ cảm thông cho bằng chính gia đ́nh của ḿnh. Rồi từ đó, sẽ có được một động lực thúc đẩy cậu quay gót trở về. Phải, cậu đă trở về, kéo lê những bước chân nặng nhọc, áo quần th́ rách rưới, thân xác th́ mệt mỏi, tâm hồn th́ khao khát được tha thứ.

 

Từ đằng xa, cha cậu đă nhận ra cậu. Ông bồi hồi xúc động, vội chạy đến với cậu và hôn cậu hồi lâu. C̣n cậu th́ cúi mặt xuống, xấu hổ và ăn năn v́ lỗi phạm. Cặp mắt long lanh những giọt lệ sám hối và cậu đă thú nhận:

-         Thưa cha, con đă phạm tội nghịch với trời và lỗi với cha, con không xứng đáng được gọi là con cha nữa.

Cha cậu ôm chặt cậu vào ḷng. Sự thú nhận lúc này cũng bằng thừa, nhưng điều quan trọng đó là cậu đă chết mà nay được sống lại, đă mất mà nay lại t́m thấy.

 

Từ câu chuyện trên chúng ta đi vào cuộc sống riêng tư của mỗi người chúng ta. Đúng thế, mỗi khi phạm tội chúng ta cũng trở nên là những đứa con hoang đàng. Tội lỗi đem lại cho chúng ta sự nghèo nàn và bất hạnh. Tâm hồn mất đi vẻ đẹp của ơn thánh, nhất là sẽ bị đoạ đày và chết chóc. Thế nhưng chúng ta đừng bao giờ quên rằng: Thiên Chúa là người Cha nhân từ và giàu ḷng thương xót, Ngài luôn mong mỏi chờ đợi chúng ta trở về để được tha thứ như lời Ngài đă phán:

-         Một kẻ tội lỗi ăn năn sám hối sẽ làm cho cả thiên đàng vui mừng hơn là chín mươi chín người công chính không cần sám hối ăn năn.

 

Có một chàng trai cũng bỏ nhà ra đi và lâm vào cảnh túng thiếu. Chàng hối hận và muốn t́m về mái ấm gia đ́nh. Chàng phân vân không biết bố mẹ có sẵn sàng tha thứ cho chàng hay không? Chàng viết thư cho bố mẹ và nói:

-         Nếu như bố mẹ sẵn sàng tha thứ cho con, th́ đến ngày ấy tháng ấy cứ treo một chiếc áo trên cửa sổ, làm dấu để con trở về, bằng không th́ con chẳng dám làm phiền bố mẹ nữa.

Đến ngày ấy tháng ấy, bà mẹ không chỉ treo có một chiếc áo, mà trong nhà có bao nhiêu quần áo, bà đều đem treo khắp các khung cửa, để chàng được yên tâm trở về.

Tuy nhiên, điều quan trọng đối với chúng ta đó là, hăy ăn năn sám hối, hăy can đảm chỗi dậy và lên đường, rồi t́nh thương của Chúa sẽ đem lại cho chúng ta ơn tha thứ, bởi v́ Chúa sẽ không thể cứu chữa chúng ta, nếu như chính bản thân chúng ta lại không muốn.