ĐỂ NGƯỜI RA ĐI

Trong bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu nói về sự ra đi của Người. Không bị bất ngờ, các Tông đồ ch́m sâu vào sự đau buồn trước viễn cảnh mất Người. Họ không muốn Người đi, họ muốn giữ Người lại. Bạn không dễ dàng chấp nhận Người bạn yêu thương ra đi. Ngay cả một đồ vật hoặc một con thú cưng của bạn cũng thế.

 

Một ngày nọ, một cậu trai trẻ thấy một con chim nhỏ run lẩy bẩy nằm dài trên mặt đất, bên dưới một cái tổ. Cảm thấy xót xa trong ḷng chim, cậu đem chim nhà đặt gần sưởi, ở đó chim từ từ hồi sinh. Tuy nhiên, thay trả chim về tổ, cậu làm một cái lồng cho chim. Trong lồng, cậu cho chim nhiều thức ăn, nước uống hơi ấm.

 

Chim nhỏ mau lớn bắt đầu bay quanh lồng. Kế đó, bắt đầu hót. Cậu trai run lên sung sướng. Nhưng một ngày kia bắt đầu đập cánh vào cạnh lồng. Cậu liền hỏi ông cậu điều đó nghĩa .

không hạnh phúc”, ông cậu đáp.

Cháu không hiểu”, cậu trai hỏi: “ không mọi thứ cần trong lồng hay sao?”.

Mọi thứ ngoại trừ một điều chim nào cũng mong ước?”.

Điều đó điều ?”

“Tự do” ông cậu đáp.

“Ông muốn nói là cháu phải cho nó tự do, nó muốn rời bỏ cháu”.

“Nó chỉ muốn được tự do, v́ thế nó mới có thể giống như những con chim khác”.

“Nhưng làm sao cháu có thể để nó đi?” Cậu khẩn khoản. “Nó không biết ǵ về những nguy hiểm đang chờ nó trong thế gian. Nó có thể bị giết chết hoặc chết đói”.

“Đó là một sự liều lĩnh mà cháu phải có”.

“Nhưng cháu yêu nó nhiều đến nỗi cháu không thể để nó đi”.

“Nếu cháu thật sự yêu nó, cháu phải để nó đi”.

 

Cậu bé trở nên thinh lặng. Nó nh́n con chim và con chim vẫn tiếp tục vỗ cánh vào lồng. Và với mỗi cái đập cánh, nó dường như muốn nói: “Trả tự do cho tôi! Trả tự do cho tôi!”. Không thể chịu nổi nữa, cậu quyết định để chim đi.

 

Khi nó bay ra ngoài cửa số, nó mang theo nó một mảnh hồn của cậu. Cậu nh́n theo qua cửa sốt mở rộng một lúc lâu. Rồi th́nh ĺnh, cậu nghe tiếng chim hót ở một cây gần đó. Tiếng hót này dường như vui tươi và ngọt ngào hơn trước đây. Và đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng, cậu cảm thấy tự do: hạnh phúc và b́nh an.

 

Các tông đồ không muốn để Đức Giêsu ra đi. Nhưng khi làm thế, họ không nghĩ đến Người mà nghĩ đến họ. Người đă nói với họ như thế. Người nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy th́ hẳn anh em đă vui mừng v́ Thầy đi về cùng Chúa Cha bởi v́ Chúa Cha cao trọng hơn Thầy” (Ga 14,28). Đối với Đức Giêsu, trở về với Chúa Cha là mục đích của đời sống Người. Cố giữ Người ở lại là tỏ ra không yêu mến Người.

T́nh yêu chiếm hữu rất thường gặp. Một số cha mẹ có tinh thần chiếm hữu rất mạnh trong t́nh yêu đối với con cái họ. Đă ban cho con cái họ đời sống, họ từ khước để cho chúng sống đời sống ấy theo cách của chúng. Sự việc tương tự cũng xảy ra trong một số cuộc hôn nhân. Người ta không sẵn ḷng để cho người phối ngẫu có đời sống riêng của họ.

 

T́nh yêu chiếm hữu gây ra nhiều đau khổ và thiệt hại. Mặt khác t́nh yêu không chiếm hữu làm nên điều kỳ diệu cho cả đôi bên.

 

Sự trưởng thành, tiến bộ, thay đổi đ̣i hỏi một sự để cho đi, một sự buông bỏ điều ǵ đó mà chúng ta đang có và coi là thân thiết. Nhưng sự buông bỏ ấy là để đạt được một điều mới mẻ và tốt đẹp hơn.

 

Khi rời xa các Tông đồ, Đức Giêsu xác nhận rằng Người không bỏ rơi họ. Người nói với họ: “Thầy ra đi th́ có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em” (Ga 16,7). Và Người làm đúng như lời Người đă nói. Khi chúng ta sẵn ḷng để Người khác ra đi, người ấy có thể rời xa chúng ta mà không làm cho chúng ta cảm thấy bị bỏ rơi. Và chúng ta cởi mở ḷng ḿnh để đón nhận một điều mới mẻ mà nếu không ra đi người ấy sẽ không đem lại cho chúng ta.

 

CÂU CHUYỆN KHÁC

Một số người thường hay tức giận trong ḷng và kết quả là họ thiếu sự b́nh an trong trí óc và sự thanh thản trong linh hồn. Nhưng có những người khác có được sự b́nh an nội tâm và họ làm cho đời sống của họ khác hẳn.

Hai người láng giềng, James và John cày đất trên hai cánh đồng sát liền nhau. Mặt trời chói chang trên họ và trên mặt đất cứng, nhiều đá sỏi. James có tính khí hắc ám. Ông quất roi da vào lưng con ngựa. Tuy nhiên, sự đánh đập ấy càng làm cho con ngựa thêm ương ngạnh và không chịu hợp tác với chủ của nó. James tin chắc rằng lúa ḿ của người láng giềng sẽ mọc cao hơn của ông. Và cứ mỗi lần ông nh́n qua người láng giềng, ông có cảm tưởng rằng ông này đang cười nhạo ông.

 

Trái lại, John có tính khí trầm tĩnh. Ông im lặng làm việc và làm tốt, mặc dù cực nhọc và đau đớn. Thỉnh thoảng, ông dừng lại cho ngựa được nghỉ ngơi. Ông nh́n qua người láng giềng và thầy rằng ông này ở t́nh trạng rất dao động, ông muốn giúp đỡ người láng giềng, nhưng ông biết rằng khi ông tất bật như thế th́ tốt hơn nên để ông ta làm một ḿnh.

 

Sự khác nhau giữa hai người láng giềng không do những điều kiện bên ngoài của đời sống họ mà do t́nh trạng bên trong của tâm trí họ. Chúng ta nh́n thế giới và người khác, không được như bản chất của họ nhưng theo bản chất của chúng ta: suy bụng ta ra bụng người. John vui sống với sự b́nh an và thanh thản nội tâm. C̣n James sống trong t́nh trạng rối loạn nội tâm. Không có trở ngại nào lớn hơn trong mối quan hệ tốt đẹp với người khác bằng việc ḿnh khó chịu với chính ḿnh.

 

Đức Giêsu đến để mang lại cho chúng ta sự sống và giải phóng chúng ta khỏi chính ḿnh. Người trấn an những nỗi sợ hăi của chúng ta, và chữa lành những lo âu cùng thù hận của chúng ta, nhờ thế Người làm chúng ta có thể nh́n thế giới với một tấm ḷng b́nh thản và một tâm hồn rộng mở.