Không một
người nào đáng bị phê phán và kết án cho bằng kẻ tự mạo nhận là
người công chính. Điều ǵ liên quan đến
người khác, th́ người đó tạo ra những
tiêu chuẩn thật cao, rất hay đ̣i hỏi, không chấp
nhận lời xin lỗi, không đặt ra trường hợp
ngoại lệ, không khoan dung cho bất cứ một sai lầm
nào. Nhưng đối với những ǵ liên quan đến
bản thân, th́ họ lại có thể rất mù quáng và tha
thứ tất cả.
Cũng có thể xảy ra điều trái ngược
lại. Không người nào có ḷng
thương xót và hiểu biết đối với những
người lỡ bị sa ngă, cho bằng
người thực sự thánh thiện. Đây
là gương mẫu của các thánh, và đặc biệt
là trong cuộc đời của Đức Giêsu. Chúng ta có một ví dụ tuyệt vời về
điều này, trong cách thức Người đối xử
với người phụ nữ bị bắt quả tang
phạm tội ngoại t́nh.
Xét về bề mặt, chúng ta chỉ nhận thấy
người phụ nữ đó phạm duy nhất một
tội – tội ngoại t́nh. Nhưng c̣n có những tội khác nữa, và là tội
rất nặng.
Theo các Kinh sư và người Pharisêu, th́ người
phụ nữ này đă phạm một tội kinh khủng. Họ phơi bày chị ta ra, với nỗi
ô nhục đáng khinh bỉ nhất – nỗi ô nhục
trước công chúng. Có người thà tự
tử, c̣n hơn là bị đương đầu với
nỗi ô nhục trước công chúng. Họ không hề
nh́n đến những cảm xúc của chị ta, cũng
không hề có một chút quan tâm đến chị ta, với
tư cách là một con người. Chị ta chỉ
được coi như một con người nào đó,
mà họ có thể sử dụng để đánh bẫy Đức
Giêsu. Đối với họ, chị ta giống như một
con mồi đối với người câu cá. Để bắt
được cá, người câu sẵn sàng hy sinh con mồi.
Việc sử dụng người khác theo
cách này đúng là một thủ đoạn hèn hạ.
Thế rồi thái độ của họ đối
với Đức Giêsu cũng là một tội. Ở đây, họ là những con người
đang theo đuổi một ư đồ
đen tối. Họ chỉ có duy nhất một
mục đích – loại trừ Đức Giêsu. Nói cách khác, họ đă giết người trong
tư tưởng.
Tuy nhiên, bất
chấp cách thức mà các Kinh sư và người Pharisêu muốn
buộc tội và hạ nhục người phụ nữ
đó, và những thái độ giết người mà họ
che giấu đối với chính Người, cách thức
Đức Giêsu đối xử với họ vẫn có
nét ǵ đó ân cần và tế nhị một cách tuyệt vời.
Người không hề kết án họ.
Người giăi bày với họ, nhưng
không tuyên bố điều đó ra trước công chúng.
Thậm chí Người cũng không phê phán họ.
Người kêu gọi họ tự nhận
xét bản thân ḿnh. Thay v́ trả lời thẳng
câu hỏi của họ. Người lại
bắt đầu viết trên mặt đất. Người làm công việc này, để tạo
cho họ có th́ giờ xem xét lương tâm của họ.
Có sự trái ngược nhau trong cách cư xử của
Đức Giêsu và người Pharisêu đối với
người phụ nữ ngoại t́nh. Người khước từ việc kết án chị ta. Người sửa
sai chị một cách rất tinh tế. Phương
pháp của Người giống như của một bác
sĩ phẫu thuật tài t́nh: có một sự kết hợp
giữa sự lịch thiệp, tinh tế và nhẹ nhàng
trong khi sử dụng con dao mổ. Sứ mạng
của Người chuyên về ḷng thương xót và ơn
tha thứ, chứ không phải là chuyên phán xét và kết án.
Người không đến nỗi phơi bày những
đau khổ của con người, nhưng là để
chữa lành cho họ.
Trong bối
cảnh tối tăm, Đức Giêsu đă chiếu toả
ra tia sáng của ḷng thương xót. Ở đây, có một bài học tuyệt vời
cho chúng ta. Để kết án
người khác th́ thật là dễ dàng. Chúng ta phải học
hỏi từ gương mẫu không kết án
của Đức Giêsu. Chính hành động kết án
người khác lôi kéo theo tội lỗi.
Chắc hẳn là chúng ta vẫn có đủ
thời gian để sửa lỗi cho người khác.
Nhưng để làm được điều
đó, là cả một nghệ thuật. Công việc này bao gồm đồng thời cả
thái độ hoàn toàn tử tế lẫn chân thành. Nhưng sự chân thành chỉ v́ mục đích chân
thành mà thôi, th́ lại có thể mang lại tác dụng xấu.
Chúng ta phải nh́n vào chính bản thân ḿnh. Chúng ta phải sẵn ḷng cởi mở
tâm hồn ḿnh cho người khác, với cùng một tấm
ḷng cảm thương, mà chúng ta mong muốn được
đón nhận, nếu chúng ta cũng bị lâm vào hoàn cảnh
tương tự như vậy. Trong cuộc
đời, không có ǵ quan trọng hơn là bày tỏ ḷng
thương xót đối với người đồng
loại.
“Hăy cứ để cho ai không phạm tội ném ḥn
đá đầu tiên. Quả
thật là đáng sống để có được câu
nói đó” (Oscar Wilde).