Giới Tử Thôi
người nước Tần, đời Xuân Thu Chiến
Quốc, là bầy tôi trung thành của công tử Trùng
Nhĩ.
Khi công tử Trùng Nhĩ phải lưu vong
nơi đất khách quê người, lương thực
đă cạn kiệt, công tử lại không thể ăn những loại rau hoang cỏ dại
trong rừng. Giới Tử Thôi đă lén
cắt thịt đùi của ḿnh nấu canh cho Trùng Nhĩ
ăn.
Về sau Trùng Nhĩ khôi phục lại
nghiệp cả, làm vua nước Tần, Giới Tử
Thôi xin về làng ở ẩn, chứ không hề kể công
lênh ngày xưa.
Trùng Nhĩ sau này có làm vua th́ cũng là
người trần mắt thịt, mà Giới Tử Thôi
c̣n dám bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chịu khổ
cực để theo hầu, hơn nữa c̣n hy sinh chính
thân ḿnh để tỏ ḷng trung thành với chủ nhân.
Đức Giêsu là Thiên Chúa, Đấng đă yêu
thương chúng ta trước khi cúng ta có mặt trên cơi
đời này, lẽ nào chúng ta lại không dám bỏ
người thân, của cải, và ngay cả chính ḿnh
để bước theo Người?
Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay thật rơ
ràng: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha
mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống
ḿnh nữa, th́ không thể làm môn đệ tôi
được” (Lc 14, 26). Tuy nhiên, chúng ta
phải hiểu động từ “dứt bỏ” không có
nghĩa là cắt đứt, là từ bỏ, mà là “ít
hơn”. V́ tiếng Hy Bá không có thể văn so sánh
hơn kém, nên khi cần diễn tả hơn kém
người ta dùng lối văn đối ngẫu “yêu và
bỏ”. Thánh Matthêu hiểu như vậy nên đă viết:
“Ai yêu cha mẹ hơn Thầy, th́ không xứng đáng
với Thầy” (Mt 10,37).
Vậy ư của Đức Giêsu là nếu ai
muốn làm môn đệ Người th́ phải đặt
t́nh yêu Chúa lên trên hết mọi thứ t́nh yêu, hay nói cách
khác t́nh yêu Chúa phải thấm nhuần và hướng
dẫn mọi t́nh yêu: T́nh yêu gia đ́nh, bạn bè và ngay
cả chính ḿnh.
Như thế, người tín hữu khi
đă chọn theo Chúa, làm môn đệ
của Người, họ vẫn phải yêu mến
người thân, gia đ́nh, bạn bè; họ vẫn
phải yêu mến chính bản thân ḿnh; họ cũng
phải quí mến của cải như là những ơn
lành Chúa ban. Nhưng khi cần thiết th́
tất cả những t́nh cảm đó phải hy sinh cho
t́nh yêu Thiên Chúa. Đó chính là bậc thang giá trị mà
người môn đệ nào khi theo Chúa
cũng phải đặt lại cho ḿnh.
Nhưng có một cám dỗ rất nguy
hiểm này, là Thiên Chúa th́ linh thiêng xa vời, mà con
người và của cải th́ sờ sờ trước
mắt, lại hấp dẫn cuốn hút lạ
thường, nên người ta dễ đặt lại
giá trị ưu tiên lúc nào, mà chính ḿnh cũng chẳng hay
biết. V́ thế, Chúa mới cảnh giác qua
hai dụ ngôn “Xây tháp” và “Cuộc giao chiến”. Tháp đă khởi công xây dựng, cuộc chiến
đă bắt đầu, th́ không thể ngồi xuống mà
bàn tính. Phải dồn vốn để
xây tháp, phải dồn sức mà tấn công. Nhiều người đă khởi công nhưng
chẳng thành công, nhiều kẻ đă chiến đấu
nhưng không chiến thắng.
Chúa muốn những kẻ theo
Người phải trung thành trong t́nh yêu, và dám sống
chết với ơn gọi của ḿnh. Người
không chấp nhận “cầm tay mà c̣n quay lại sau
lưng”. Thật vậy, những kẻ
“đứng núi này trông núi nọ” thường là những
người bỏ cuộc, và những kẻ “bắt cá hai
tay” là những người thua thiệt nhiều nhất.
Đứng như Pierre Charles đă nói về họ: “Có
nhiều kẻ không leo đến
đỉnh núi mà lại ngồi an hưởng ở
lưng chừng với những tiện nghi tầm
thường nhỏ nhoi”.
Lạy Chúa, chúng con đă chọn Chúa là cùng
đích cuộc đời, nhưng biết bao lần chúng
con chỉ thấy chọn Chúa là thua thiệt, là hy sinh, là
mất mát.
Xin đừng bao giờ để chúng con
nản chí, bỏ cuộc, rút lui v́ những đ̣i hỏi
gắt gao của t́nh yêu, nhưng xin cho những thử
thách ấy trở nên những cơ hội, giúp chúng con
lớn lên trong t́nh yêu Chúa nhiều hơn. Amen.